⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

gì đâu, chúng ta đi ăn nhé?" Vu Duyệt lúc này mới khịt mũi, gật gật đầu rồi lại như chim nhỏ khép vào lòng anh, tay vẫn luồn vào áo khoác mỏng bên ngoài, bấu chặt vào lớp áo phông mỏng bên trong của anh.
Ngụy Trì Vũ nhìn hành động ngốc nghếch của cô, bật cười, "Mèo mướp nhỏ, em làm gì đấy" Cô cong môi cười, hơi nũng nịu, "Trời nắng lắm, em không mặc áo khoác ngoài." Nghe câu nói cực kì không liên quan của cô, Ngụy Trì Vũ lại nghiêng người hôn lên đỉnh đầu cô, khoác tay ôm chặt đôi vai mảnh của cô rồi hơi cao giọng, "Đi ăn cơm thôi nào." Thị trấn nhỏ này không phải là quê của Vu Duyệt, nhưng từ khi ba mất, cô,theo mẹ khắp nơi, sống tạm bợ nay đây mai đó, cho đến 2 năm trước, nhìn cảnh yên bình của thị trấn, mẹ cô đã thở dài một hơi, quyết định đây là nơi thích hợp để dừng chân, và nơi đây cũng là nơi cô gặp Ngụy Trì Vũ, tìm được người đàn ông của đời mình.
Hai người vai ôm tay ấp, vừa đi vừa thì thầm tiến vào một quán ăn trong con hẻm nhỏ.
Không khí trong lành sạch sẽ, vốn dĩ Ngụy Trì Vũ kéo ghế cho Vu Duyệt rồi định ngồi vào ghế đối diện, nhưng vừa định quay đi thì cô nhanh chóng níu lấy tay anh, bắt anh ngồi ngay bên cạnh, Ngụy Trì Vũ bật cười, làm theo ý cô hôn phớt lên môi cô, cười xấu xa, "Nhớ anh đến mức thế à?" Vu Duyệt hạnh phúc nắm tay anh, lật thực đơn gọi món.
Cô biết dáng vẻ xấu xa khác hẳn bề ngoài thanh cao cấm dục này của anh, chỉ mình cô mới có thể thấy, vì người đàn ông này, là của cô.
Vu Duyệt không phải người kén ăn, cô gọi nhanh vài món rồi lại tranh thủ ngắm thật kĩ gương mặt kia cho bõ nhớ nhung.
Ngụy Trì Vũ cũng không lạ gì thói quen như mèo nhỏ này của cô, im lặng mở điện thoại ra xem thông báo của trường.
Vu Duyệt quan sát anh thật kĩ, thật chăm chú, anh vẫn trầm lặng như trước kia, chỉ là 1 tháng không gặp, nhìn ra được sự kiềm nén khó giấu trong đôi mắt anh.
Vu Duyệt xấu xa mỉm cười.
Để xem anh giả bộ dạng cấm dục này được bao lâụ Thức ăn nhanh chóng được đưa lên, Vu Duyệt nhào vào ăn như đỉa đói, chỉ vì cuộc hẹn này mà cô chăm chút quên cả ăn, băn khoăn một hồi lâu cuối cùng lại mang dáng vẻ non nớt như trẻ nhỏ này đến gặp anh.
Ngụy Trì Vũ vẫn duy trì tư thế ăn không nhanh không chậm thường ngày, thỉnh thoảng lại gắp cho cô một núi đồ ăn nhỏ trong bát.
Vu Duyệt là sinh viên đại học A cùng trường với anh, nhưng cô mới năm nhất nên khi kết thúc năm học phải luyện tập thêm 1 khoá đào tạo quân sự kéo dài hơn 1 tháng.
Người con gái yếu ớt như mèo con này làm sao có thể chịu đựng 1 tháng rèn luyện khắc khổ kia mà không hao mất lạng thịt nào chứ.
Dù không nói ra nhưng anh rất xót xa, khuôn mặt kia vốn đã nhỏ nay lại càng nhỏ hơn, dáng người mảnh mai kia nay như cành liễu trước gió, yếu đuối đến nỗi khi vừa nhìn thấy cô anh chỉ hận không thể đem cô bỏ vào trong túi, không để cô chịu khổ nữa.
Hết kì nghỉ hè này cô đã là học sinh năm hai, anh cũng chuẩn bị cho năm cuối cùng để thi lấy bằng học vị tiến sĩ.
Nhiều lúc Vu Duyệt thầm nghĩ anh chỉ hơn cô 4 tuổi, nhưng lại suốt ngày ra dáng lão cán bộ, im lặng trầm tĩnh, cô không dám tưởng tượng 2 năm trước khi chưa có cô, anh đã sống như thế nào.
Thức ăn trên bàn nhanh chóng được giải quyết mà


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡