Chương 3
phần lớn đều vào bụng Vu Duyệt, cô liếm liếm môi ngẩng đầu nhìn anh, "chờ lệnh".
Ngụy Trì Vũ rút khăn giấy lau khoé miệng cho cô rồi nói, "Trời vẫn còn nắng lắm, chưa thể dẫn em đi chơi được, về nhà anh nhé?" Đây là quê của Ngụy Trì Vũ, dù gia đình anh đã chuyển lên nội thành sống từ lâu nhưng ông bà nội vẫn thủy chung với nơi này, nghỉ hè nên Ngụy Trì Vũ trở về, vừa thư giãn chuẩn bị cho kì thi tiến sĩ, vừa có thể gặp mèo nhỏ Tiểu Vu của anh.
Khu này giống như thị trấn cổ, không có nhà cao tầng cũng không đèn điện sáng trưng như ở thành phố, nhà ông nội Ngụy Trì Vũ là một căn nhà ngói 2 tầng, nhìn ngoài có vẻ cũ nhưng rất chắc chắn, bên trong hoàn toàn nội thất đều làm bằng gỗ, không quá sang trọng, trái lại mang một vẻ thanh đạm nhìn qua đã rất thích.
Vu Duyệt đến đây không nhiều nhưng ông bà anh đều đã biết mặt cô, vừa bước vào cổng liền thấy hai người dìu nhau che ô định ra ngoài, cô nhanh chóng chào hỏi, "Cháu chào ông bà ạ " Bà nội thấy cô liền vui mừng, "A, Duyệt Duyệt, cháu đến chơi đấy à?
Thằng nhóc này, hoa quả bà đã để trong tủ lạnh, nhớ tiếp đãi bạn gái cho tốt đấy".
Nguỵ Trì Vũ ôm eo cô cười, không đáp.
Vu Duyệt cười cuời, "Ông bà định đi đâu đấy ạ?" Ông nội Ngụy nhanh chóng cướp lời, "Chúng ta đi sang nhà lão Bá bên kia ngõ, lão ta mới mua được món đồ cổ quý lắm.
Ta phải sang coi ngay, rồi chơi với lão vài ván cờ.
Các con cứ tự nhiên nhé." Nói rồi hai người nhanh chóng ra khỏi nhà.
Vu Duyệt khoác tay Ngụy Trì Vũ cười hì hì, anh khẽ xoa đầu cô rồi dẫn cô vào nhà, căn nhà rộng rãi không khí thoang thoảng mùi gỗ trầm hương thơm mát, sạch sẽ, giữa trời hè nóng bức, bước vào nhà anh cảm giác như ngồi điều hoà cực kì dễ chịụ Ông nội có thói quen sưu tầm đồ cổ, khắp nhà đều tranh trí những đồ vật cổ, khiến Vu Duyệt lúc nào qua cũng trầm trồ khen ngợi.
Nhưng lúc này hình như ai kia đã không thể nhịn thêm được nữa, kéo Vu Duyệt đang ngắm nghía bức tranh trên tường, trầm giọng, "Tiểu Vu, lên phòng anh nhé?" Phòng anh ở tầng hai, căn phòng hơi tối, chỉ có giá sách đựng rất nhiều sách cũ, một chiếc bàn học đơn sơ và chiếc giường lớn ở giữa phòng.
Vu Duyệt vừa vào cửa, chưa kịp thích ứng với bóng tối trong phòng, Ngụy Trì Vũ đã gấp gáp đè cô lên cánh cửa, sau đó là đôi môi ấm nóng áp sát xuống.
Mặt Vu Duyệt nóng lên trong chốc lát, cũng đưa tay lên ôm cổ anh đáp lại.
Hai người đã không gặp nhau trong suốt 1 tháng qua, những nụ hôn phớt ban chiều làm sao đủ giải toả nỗi nhớ nhung.
Ngụy Trì Vũ mạnh mẽ mút lấy cánh môi mềm của cô, một tay đỡ lấy gáy Vu Duyệt nghiêng đầu áp tới khiến nụ hôn càng thêm sâụ Tay kia vuốt dọc theo bờ vai trườn xuống theo sống lưng rồi áp vào bờ mông căng tròn của cô xốc mạnh lên, thô lỗ ép về phía mình.
Vu Duyệt hơi bất ngờ, hé răng định kêu, ngay lập tức đầu lưỡi anh luồn vào chạy dọc theo hàm răng ngọc của cô rồi cuốn lấy lưỡi cô mút mạnh.
Vu Duyệt nâng một chân quấn lấy thắt lưng anh, cùng đầu lưỡi anh dây dưa không dứt.
Khắp khoang miệng cô đều là hơi thở của Ngụy Trì Vũ, anh mạnh mẽ hôn cô mút mát từng chút một vị ngọt ngào trên đầu lưỡi .
Dây váy không biết từ lúc nào đã từ trên đầu vai tụt xuống cánh tay để lộ ra một mảng ngực trắng như tuyết ép