⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

mắt cơ thể càng căng cứng, bên dưới ra vào nhanh như vũ bão, tiếng rên bên tai càng trở nên dụ hoặc.
Thoáng chốc anh thấy tất cả đều không đủ.
Người con gái anh yêu ở dưới thân anh vì anh mà rên lên phóng túng.
Từ khi cô bước vào cuộc đời, anh từ một thiếu niên đến hương vị hôn môi cũng chưa từng biết đến lại trở thành người đàn ông chìm trong lửa dục, chỉ cần nhìn thấy bộ dạng như mèo nhỏ của cô liền cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Ngụy Trì Vũ ra vào nông sâu khoảng chục lần, chất dịch ẩm ướt nơi đó của cô chảy dọc xuống tinh hoàn của anh ướt đẫm.
Tiếng da thịt bụng dưới rắn chắc của anh va chạm mãnh liệt vào bờ mông tròn của cô khiến Vu Duyệt xấu hổ, cô kiều mạng rên, "Trì Vũ...a..nhẹ một chút...Vũ..." Ngụy Trì Vũ lại ép sát đẩy eo cô hạ thấp xuống để bản thân rướn người lên, nơi đó càng chìm sâu vào cơ thể cô.
Anh thoả mãn thở một hơi dài, nhanh chóng lật người cô đổi thành tư thế truyền thống thu hết biểu cảm lúc động tình của cô vào mắt, "Bảo bối, em khiến anh phát điên".
Gậy thịt trơn tuột của anh nhẹ nhàng cọ xát hai bên thành tiểu huyệt của cô, nhận thấy người con gái trong lòng càng run lên mãnh liệt, Ngụy Trì Vũ cười xấu xa, ra vào nhanh đến doạ người, ra sức cọ vào điểm nhạy cảm của cô.
Vu Duyệt cảm thấy như có 1 dòng điện xẹt qua người kích thích cô run bắn lên, nơi ẩm ướt bỗng trở nên càng khô nóng, cô ra sức vặn vẹo cơ thể áp sát anh, bất giác hét lên, "Trì Vũ...Trì Vũ...Trì Vũ...
" Ngay sau đó Ngụy Trì Vũ cảm thấy có một dòng nước từ cơ thể cô dội thẳng vào đỉnh đầu vẫn đang ra vào của mình, biết cô đã lên đỉnh, anh nhanh chóng rút ra.
Dòng chất lỏng trong suốt không có vật cản ào ra ngoài, Vu duyệt xấu hổ khép chân lại bị anh đẩy ra, cầm lấy gậy thịt của mình, không mất chút sức lại "ọt" một tiếng tiến vào.
Vu Duyệt vừa trải qua cao trào bị anh ra vào dữ dội, tiểu huyệt càng co thắt dữ dội hơn, Ngụy Trì Vũ đen mặt hơi thở gấp gáp, "Mèo nhỏ, ngoan nào..." Không biết qua bao lâu khi Vu Duyệt lụi xơ vùi mình trên gối, Ngụy Trì Vũ mới siết chặt eo cô, thân dưới tăng tốc ra vào, mỗi lần đều đánh mạnh vào tận tử cung của cô, Vu Duyệt đã sớm hết sức la khóc từ lâu chỉ còn biết bấu chặt vào cánh tay anh vừa rên lại vừa như nỉ non.
Ngụy Trì Vũ đột nhiên gầm nhẹ một tiếng rút gậy thịt ra ngoài, chất dịch trắng đục bắn tung toé lên bụng dưới của cô rồi lại chảy xuống nơi bí ẩn, rót ra ga giường.
Ngụy Trì Vũ nằm sắp trên người cô khẽ vuốt ve cơ thể vẫn đang run bần bật kia, cười khẽ.
Vu Duyệt không muốn động đậy, dụi đầu vào cổ anh, khẽ hỏi, "Anh cười gì?" Ngụy Trì Vũ xấu xa không trả lời.
Anh dần ổn định hơi thở, giọng trầm đục, "Anh bế em đi tắm nhé?" Vu Duyệt lười trả lời đưa tay bíu lấy cổ anh, ngầm đồng ý, Ngụy Trì Vũ ôm ngang người cô, thơm khẽ lên vầng trán dính mồ hôi của cô rồi bế cô vào nhà tắm.
Anh đặt cô đứng dưới vòi hoa sen dựa vào ngực mình, mở nước nóng rửa sạch cô từ trên xuống dưới một lượt rồi như nghĩ đến chuyện gì đó, anh bế cô đặt lên bồn rửa mặt tách chân cô ra, khom người.
Vu Duyệt đột nhiên thấy anh nhìn chằm chằm vào chỗ đó, hơi xấu hổ khép chân lại, anh lại banh rộng"ra, nói, "Yên nào, hồi nãy anh có chút khống chế không kịp, không biết có để lại gì


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡