Chương 7
bên trong không." Vu Duyệt khẽ sững người.
Hai người quan hệ trước nay đều dùng biện pháp bảo vệ, Ngụy Trì Vũ không cho cô uống thuốc nên phải tự mình đeo bao cao su, thỉnh thoảng họ sẽ không dùng bao nhưng cũng không bắn vào trong người cô.
Cô rụt rè, hỏi nhỏ, "Có sao không anh?" Ngụy Trì Vũ đưa ngón tay vuốt dọc theo hai cánh hoa vẫn chưa kịp khép lại tiến vào trong.
Vu Duyệt cứng người, theo bản năng khẽ văn vẹo.
Ngụy Trì Vũ liền bất lấy hai bắp đùi của cô trực tiếp cúi đầu đưa đầu lưỡi chạm vào nơi đó, cô run bắn lên hét lớn.
Anh đưa đầu lưỡi miết nhẹ theo lối vào rồi ra sức liếm mút, Vu Duyệt ôm lấy đầu anh, thân người cong lên càng làm cho chỗ đó áp sát vào mặt anh, Ngụy Trì Vũ càng lấn tới.
Tiếng nước "chậc" "chậc" vang lên khiến Vu Duyệt đỏ mặt.
Một lúc sau cô ôm miệng hét lớn, từ trong tiểu huyệt chảy ra một dòng thủy triều ào ạt.
Nhìn chất lỏng trong suốt dính trên khoé môi mà chóp mũi anh, cô xấu hổ đánh nhẹ vào bờ vai anh.
Ngụy Trì Vũ nhìn cô bật cười, để hai chân cô kẹp vào eo mình bế ra khỏi nhà, vừa đi vừa thì thầm, "Bảo bối nhỏ của anh, ngủ một lát nhé." Ngụy Trì Vũ từ trên tầng 2 đi xuống, vỗ vỗ đầu Vu Duyệt đang nghịch ngợm trò chuyện cùng bà, "Tiểu Vu, về thôi em." Anh nắm tay cô ra khỏi cửa, lại không quên nói với bà nội, "Bà ơi, con đưa em ấy về nhà rồi sẽ về liền nhé." Ban ngày trời nắng bao nhiêu thì về đêm, ánh trăng đã làm mát tất cả.
Ở thị trấn không đèn đuốc sáng choang như nội thành.
Dưới trăng, bóng Ngụy Trì Vũ cao lớn, bóng Vu Duyệt cô nhỏ nhắn khép nép đi bên cạnh.
Hai người nắm tay nhau đi trên con đường vắng, Vu Duyệt cất giọng trước, "Hôm nay anh vẫn chưa đưa em đi chơi được đâu đấy.
Chỉ còn nửa tháng nữa thôi là lại phải lên thành phố rồi đấy ạ." Ở trường đại học A nổi tiếng, Ngụy Trì Vũ nổi danh là học trưởng ưu tú, trong mắt nữ sinh là nam thần thanh cao cấm dục.
Lúc mới nghe người bạn cùng phòng của cô nói anh như thế, Vu Duyệt cười đến bất tỉnh nhân sự.
Nếu là lần đầu gặp anh cô còn tin vào mấy từ đó, nhưng sau khi yêu đương, Vu Duyệt mới ngộ ra.
Cái gì mà thanh cao?
Cấmdục?
Lần đầu hai người trải qua trong ngây ngô, đến vả việc cởi áo ngực của cô còn là một vấn đề nan giải với anh, nhưng những lần sau đó, cô mới hiểu, sói già cấm dục hai mươi mấy năm, làm gì có thể ngây thơ mãi như thế.
Yêu nhau hơn 1 năm, lại học chung trường, nhưng vì Ngụy Trì Vũ đang chuẩn bị thi lên tiến sĩ, bận tối mắt tối mũi, Vu Duyệt cũng bận tập trung hoà nhập vào môi trường đại học, hai người gặp nhau rất ít, mà số lần ở bên nhau lại càng ít hơn.
Hết năm học sau, anh sẽ trở về tiếp quản tập đoàn gia đình, mà cô vẫn đang chìm nổi trong chương trình đại học.
Nghĩ đến đây, Vu Duyệt có chút hơi tủi thân.
Ngụy Trì Vũ dừng lại, quay sang nhìn cô chăm chú, "Chẳng phải vẫn còn cả đời sao, em còn lo thiếu thời gian ở bên anh à?" Mắt Vu Duyệt đỏ bừng, cô nhào vào lòng anh, thỏ thẻ, "Cả đời vẫn không đủ." Ngụy Trì Vũ khẽ sững người, rồi bỗng nhiên cười lớn, nâng mặt cô lên, ngón tay cái khẽ miết nhẹ nơi khoé mắt, nhỏ giọng cưng chiều, "Yêu anh nhiều vậy sao?" Vu Duyệt hơi phụng phịu, cúi đầụ Ngụy Trì Vũ lại nâng cằm cô lên, hôn nhẹ lên môi cô, "Mèo nhỏ của anh..." Nói rồi ôm cô