Chương 7
khách VVVIP của công ty luật.
– Lại có vụ án mới à?
– Dư Hoan lướt điện thoại, thấy nhóm chat công ty vẫn im ắng như thường.
– Em không biết.
– Lễ tân lắc đầu, lát sau mới nói.
– Nhưng có thực tập sinh mới đến đấy.
– Thực tập sinh?
– Dạ, nghe nói là cháu gọi sếp Cao bằng cậu, mới tốt nghiệp về nước.
Ý sếp Cao là muốn gửi cậu ta tới công ty mình làm quen với môi trường pháp lý trong nước để sau này về phụ giúp công ty của nhà mình… Công ty luật nằm ở tầng 23, hai người chưa gẫu chuyện xong thì thang máy đã dừng.
Niettie vội vàng đi chuẩn bị trà nước chiêu đãi khách quý, Dư Hoan vào bếp pha cà phê, lúc trở ra đã thấy Cao Yến tới.
Hôm nay anh ăn mặc rất nghiêm chỉnh, đeo kính gọng kim loại, khuôn mặt khuất sau cặp kính rất góc cạnh, nét nào rõ nét ấy… Dáng vẻ xa cách lạnh lùng của anh bây giờ khác hẳn lúc lên giường với cô cứ như thể hai người.
– Chào sếp Cao.
– Dư Hoan gật đầu mở lời.
– Chào luật sư Dư.
– Cao Yến đáp lại cô bằng giọng lạnh lùng nhưng vẫn đủ lịch sự.
Dư Hoan liếc nhìn người đứng sau lưng anh.
Khác với cách ăn vận đứng đắn của Cao Yến, cậu chàng này mặc đồ rất tùy tiện với áo cổ tròn, quần kiểu dáng thoải mái và giày thể thao.
Cậu ta có vóc dáng cao gầy săn chắc, tứ chi thả lỏng trông rất phấn chấn dồi dào sức sống.
21 hay 22 nhỉ?
Dư Hoan tự hỏi, chắc đây chính là cậu thực tập sinh sắp nhận việc.
Thẩm Dật Lâm.
Đây là cái tên Dư Hoan nhìn thấy trong nhóm chat.
Cao Yến vừa dẫn cậu ta vào văn phòng Fred là trong nhóm chat nhân viên trốn việc sau lưng sếp, mọi người bắt đầu xôn xao.
Dư Hoan mở máy tính, vừa sắp xếp công việc một tuần vừa thỉnh thoảng đọc xem họ nói gì, sau khi xong xuôi ra ngoài thì thấy Niettie đang dẫn Thẩm Dật Lâm đi thăm quan văn phòng, cô nàng giải thích – Đây là khu vực làm việc của bọn chị, ban nãy là văn phòng của Fred, anh ấy là luật sư có thâm niên lâu nhất ở đây, cũng là ông chủ của chúng ta, nhưng điều nhiều không đến công ty, nếu có chuyện gì thì bọn chị thường tìm Rhys.
Anh ấy là luật sư cộng sự, văn phòng là cửa thứ ba phía bên trái cuối hành lang… Niettie có vóc người nhỏ nhắn, cao chưa đến một mét sáu, đứng cạnh Thẩm Dật Lâm hơn một mét tám trông cứ như người Hobbit.
Được cái Thẩm Dật Lâm biết ý mà khom người xuống nghe rất nghiêm túc.
Người ta hay nói cháu đằng ngoại thường giống cậụ Thẩm Dật Lâm mặt mũi khôi ngô, đúng là trông có chút hao hao Cao Yến.
Nhưng trong trí nhớ của cô, Cao Yến chưa bao giờ hiền hòa nhún nhường như thế, dù thỉnh thoảng khiêm tốn thì vẫn toát lên sự vượt trội và ung dung trong xương cốt.
Dư Hoan đang nghĩ ngợi thì đối phương bất ngờ liếc mắt nhìn sang.
Ánh mắt hai người bỗng chạm nhau, hình như cậu ta hơi bất ngờ, chợt mỉm cười với cô, trên mặt thấp thoáng hai cái má lúm đồng tiền.
Khuôn mặt này cười rộ lên trông cũng điển trai phết.
Ngày hôm sau lúc Dư Hoan đến chỗ làm, lễ tân đã xếp chỗ cho Thẩm Dật Lâm đâu ra đấy.
Chỗ làm của cậu ta là một phòng nhỏ có vách ngăn, gần văn phòng Fred, rất tiện, có tường và cửa làm bằng thủy tinh.
Giữa phòng kê một cái bàn gỗ to, đằng sau có kệ đĩa