Chương 8
CD và kệ sách tham khảo về đủ thứ vấn đề pháp lý.
Căn cứ vào cơ cấu công ty, Thẩm Dật Lâm không nên có văn phòng tốt như thế.
Có điều nếu xét đến khối lượng công việc mà Cao Yến giới thiệu cho công ty mỗi năm, lại đúng lúc có luật sư cộng sự từ chức nên dư ra phòng trống thì phân bổ như vậy âu cũng dễ hiểụ Lúc này, Thẩm Dật Lâm đang ngồi trong văn phòng một mình, vừa lơ đãng lật văn kiện vừa nhìn quanh bốn phía thông qua lớp tường và cửa thủy tinh, trông có vẻ khá nhàm chán.
Fred đã dặn dò trong nhóm chat từ sáng sớm “Nếu mọi người cần giúp gì có thể giao cho thực tập sinh của chúng ta @Dật Lâm.” Nhưng gửi tin xong chẳng thấy ai phản ứng gì.
Trước kia cũng có vài gã con nhà giàu như vậy vào công ty, bình thường toàn ngồi chơi xơi nước, chưa được hai ba tháng đã chuồn, nhiều khi còn chẳng giải quyết xong vụ án nào.
Với kiểu con nhà giàu như vậy, mọi người chỉ biết cung phụng, hoặc mời cơm để kết bạn tạo quan hệ, biết đâu sau này bên kia có vụ án gì thì giới thiệu cho bên này, chứ chẳng ai trông mong cậu ta làm được gì ra hồn.
Hẳn là cũng tự ý thức được chuyện này nên sau khi ngồi ở bàn làm việc một lúc, Thẩm Dật Lâm ra khỏi văn phòng.
Sau khi chủ động xuất kích, cậu ta hỏi người ngồi gần nhất – Này, luật sư Amy, chị có cần giúp gì không ạ?
Amy ngẩng lên nhìn Thẩm Dật Lâm, thấy hơi bất ngờ nhưng vì ngại từ chối nên sau một thoáng ngạc nhiên bèn đưa một tập tài liệu cho cậu ta nói – Thế em giúp chị photo ra năm bản nhé.
Photo, đóng dấu, nộp tài liệu… Trong một buổi sáng, không có ai giao cho Thẩm Dật Lâm việc gì đàng hoàng.
Đến giờ nghỉ trưa, Dư Hoan nhìn quanh thấy chẳng còn ai, ngược lại trong bếp lại có người đang tất bật.
Một đồng nghiệp đi ngang bếp cất tiếng khen – Thơm quá.
Dư Hoan cũng ngửi thấy, hình như là mùi cà phê đen, vì mùi này bay thẳng vào văn phòng cô.
Dư Hoan đứng dậy đi vào bếp, hỏi – Em đang pha cà phê à?
– Vâng ạ, em thấy ai nấy đều bận mà em lại không giúp được gì đành pha cà phê giúp mọi người giữ tỉnh táo.
– Thẩm Dật Lâm đáp, vừa nói vừa đưa cái ly trong tay cho Dư Hoan.
– Chị thử xem.
Quả nhiên bên trong là chất lỏng sánh đặc màu đen.
Dư Hoan nhướng mày, nhưng vẫn nhận lấy cái ly do ánh mắt nóng cháy của Thẩm Dật Lâm.
Cô uống thử một hớp, Thẩm Dật Lâm háo hức nhìn cô hỏi – Sao ạ?
Dư Hoan thành thật đánh giá – … Cũng không tệ lắm.
– Thật à?
– Khuôn mặt Thẩm Dật Lâm như được thắp sáng, khóe miệng nhoẻn lên không tiếc nở một nụ cười.
– Thế để em bê cho họ.
Cà phê rất thơm, mười phút sau, cả văn phòng đã sực nức mùi cà phê nồng đậm, mà Dư Hoan lại bị Rhys dùng điện thoại nội tuyến gọi vào văn phòng.
– Cà phê này uống ngon chứ hả?
– Rhys ngồi trên ghế làm việc, bê cái ly nói.
– Nhưng người sếp Cao gửi gắm đâu phải để tới chỗ chúng ta học pha cà phê.
Dư Hoan cũng đoán được ý anh ta – Vậy anh kiếm người hướng dẫn cậu ta đi.
Rhys gật đầu – Hai tháng tới em hướng dẫn cậu ta nhé.
Dư Hoan ngạc nhiên hỏi – Em á?
Rhys đáp – Ừm, trong những người có tư cách hướng dẫn thực tập sinh