⬅ Trước Tiếp ➡

“Mẹ kiếp Giờ là lúc nói chuyện đó sao?” Hạ Lâm lại hét lên “Cái con nhỏ "trà xanh" Lý Ngâm Sương kia lại bám vào rồi, thật sự buồn nôn. Hễ đẹp trai là cô ta không bỏ sót ai, tháng trước tôi còn thấy cô ta ở nhà ăn, đánh ghen một trận với bạn gái của người ta, đúng là một con "trà xanh" chính hiệụ”
Căn hộ của Hoài Ương nằm ở tầng hai.
Cô đi vài bước xuống lầu, vừa ra khỏi hành lang đã bị cơn mát lạnh bao phủ.
Trời tối âm u, con đường nhỏ sau ký túc xá bị hỏng vài bóng đèn.
Ánh sáng lờ mờ, các cặp đôi hẹn hò ở đây cũng nhiều hơn.
Dưới tán cây ngô đồng có mấy cặp đang ôm nhau không để ý người xung quanh, Hoài Ương thu tầm mắt lại, co vai, thấy hơi lạnh vì ăn mặc phong phanh.
“Cậu cũng thường nói tôi vậy mà?” Hoài Ương không để tâm.
“Nói cậu gì? Nói cậu là "trà xanh" á?” Hạ Lâm ngẫm nghĩ “Cái đó sao giống nhau được? Cậu chỉ là "trà xanh", còn cô ta là "đ trà xanh" đấy ”
Chú thích Trà xanh là một cách nói ẩn dụ chỉ người con gái bề ngoài ngây thơ, trong sáng nhưng thực chất lại rất tính toán. Đ trà xanh là từ lóng mang nghĩa xúc phạm, nhấn mạnh sự giả tạo và mưu mô hơn nữa, mang hàm ý khinh miệt rõ rệt.
Năm ngoái, Lý Ngâm Sương mới đến đã giật bạn trai của một cô gái cùng ngành.
Hạ Lâm tính tình nghĩa hiệp, không có sở thích gì đặc biệt ngoài việc thích bênh vực kẻ yếu, từ đó nhìn Lý Ngâm Sương thế nào cũng thấy ngứa mắt.
Ký túc xá của Hoài Ương gần cổng sau Đại học Ninh, đi bộ ra cổng khoảng năm phút, rẽ phải là đến quán rượu đã hẹn hôm nay.
Cô lại áp điện thoại lên tai, nghe Hạ Lâm tiếp tục phàn nàn.
Nói chưa được mấy câu, bên kia đột nhiên im bặt, không còn tiếng ồn, thỉnh thoảng mới có tiếng còi xe máy.
À đúng rồi, lúc nãy Hạ Lâm nói sẽ ra đón cô.
“Cậu có làm gì thất đức đâu, cái tính này là trời sinh, không phải lỗi của cậụ” Hạ Lâm nói “Dù sao thì hai người cũng không giống nhaụ”
Hoài Ương cạn lời với lời nhận xét của cô ấy “Cảm ơn cậụ”
Trong lúc trò chuyện, Hoài Ương đã tới cổng sau Đại học Ninh.
Hai bên đường, hàng cây ngô đồng vẫn còn đọng hơi nước sau mưa.
Tiếng ve kêu ban đêm còn ồn ào hơn cả ban ngày, khiến cái oi bức của mùa hè thêm phần ngột ngạt.
Hoài Ương quẹt thẻ ra cổng, lễ phép gật đầu chào bác bảo vệ đi ngang.
Đi vài bước, hơi mát lúc ra khỏi tòa nhà đã tan biến.
Thay vào đó là cái nóng ngột ngạt đặc trưng của mùa hè.
Hoài Ương cảm thấy may vì lúc nãy đã không khoác thêm áo.
Mùa hè ở Lâm An thật sự quá nóng, mặc thêm một lớp là như muốn lấy mạng người.
Cô đang mở bản đồ xem đường, không để ý Hạ Lâm nói gì tiếp, ngón tay phóng to ảnh, tìm ra vị trí quán rượu, rồi ném cho Hạ Lâm một câu “Tôi tự đi được, cậu quay lại đi.” Và định cúp máy.
Vừa định cúp thì bị Hạ Lâm gọi mấy tiếng “Này này" ngăn lại.
“Còn chuyện gì nữa?” Hoài Ương hỏi.
Hạ Lâm đang gặm móng tay “Bàn bên có một soái ca lái Maserati.”
“Cậu thích à?” Hoài Ương khó hiểụ
Hạ Lâm không đứng bên đường nữa mà tiến vài bước về phía cửa quán, nhìn vào trong qua lớp kính, giả vờ vô tình liếc thêm mấy cái.


⬅ Trước Tiếp ➡