⬅ Trước Tiếp ➡

cứng đờ.
Anh ta đi qua một bên, thấp giọng “Anh Bảy, người phụ nữ này lợi hại, khắp người là gai.” “Chị ấy cũng rất bình tĩnh.
Em cảm thấy thế.” Ni Mã nhỏ giọng lẩm bẩm, hỏi người dẫn đầu, “Anh Dã, anh nói thế nào?” Bành Dã không lên tiếng.
Phía bên giường, Thạch Đầu nói với Trình Ca kiểu đối phó, “Làm phiền cô phối hợp kiểm tra, mở vali ra.” Trình Ca nói một chữ “Không.” Bành Dã đi tới, nói “Xin cô phối hợp, mở vali ra.” Trình Ca nhìn mặt anh chằm chằm nửa giây, khóe môi uốn cong, vẫn là một chữ “Không.” Lời chưa dứt, Thạch Đầu lại không kịp đợi mở vali ra.
Trình Ca không ngăn cản, cũng không thay đổi sắc mặt.
Cô thậm chí không nhìn vali, vẫn nhìn Bành Dã, đăm đăm, như cười như không.
Ánh mắt đó dường như đang bám trên quần áo anh.
Bành Dã không nhìn thấu đôi mắt cô, tựa như thứ gì đó lạnh băng không thể hình dung được.
Anh quay đầu đi, nhìn Thạch Đầu lục soát vali.
Trong vali có rất nhiều túi nhung màu đen, sắp xếp rất ngăn nắp.
Thạch Đầu mở từng cái ra.
Bành Dã phát hiện ánh mắt của Trình Ca vẫn ở trên mặt anh.
Anh không rõ cô đang nhìn gì, quyết định rất lâu, vẫn liếc nhìn cô một cái.
Ánh mắt cô chậm rãi hạ xuống, nhìn quét từ trên xuống dưới.
Vẻ mặt Bành Dã trông lại cũng cực kì bình tĩnh ung dung.
Anh đứng tại chỗ một hai giây rồi đi ra khỏi tầm mắt Trình Ca, đến phía trước xem tiến trình lục soát của Thạch Đầụ Mười mấy túi đen trong vali được mở ra, toàn bộ đều là máy ảnh và ống kính, đủ kiểu dáng, đủ kích cỡ, đủ độ dài.
Ni Mã ở bên cạnh im lặng rất lâu, khẽ kéo Mười Sáu, thấp giọng nói mấy câu với anh ta, ánh mắt lại luôn nhìn chằm chằm máy ảnh.
Mười Sáu lắc đầu, Ni Mã liền lui sang một bên không lên tiếng.
Sau khi lục soát, Thạch Đầu rốt cuộc bỏ cuộc, không tìm được gì cả.
Tuy chán nản, nhưng anh ta cũng không thể không thừa nhận, nén giận nói với Trình Ca “… Không tìm được.” Trình Ca nói “Nếu không thì anh lục soát thêm nữa, lục sạch sẽ một lần.” Thạch Đầu không xuống nước được, cũng không thể nói gì với cô, nói với mọi người “Đi thôi.” Trình Ca hỏi “Cứ đi vậy à?” Thạch Đầu ép buộc mình nói “Thật ngại quá, lục soát nhầm…” Trình Ca nói “Không nói chuyện với anh.” “Cô…” Thạch Đầu sắp nổi điên, bị Mười Sáu kéo lại.
Trình Ca nhìn Bành Dã “Tôi nói chuyện với anh ta.
Đêm hôm khuya khoắt xông vào, cứ kết thúc như vậy à?” Ba người đồng loạt nhìn Bành Dã, người sau nói “Xin lỗi, chúng tôi tìm nhầm người.” “Nói xin lỗi là đủ sao?” Thạch Đầu không nhịn được, nhảy dựng lên “Con mẹ mày đừng có đắc ý.
Người tao theo dõi lâu như vậy chính là người ở căn phòng này của mày.
Chúng mày chính là đồng bọn, hôm nay nó chuồn thì tha cho mày một mạng, mày đừng được một tấc…” “Đừng, có gan đừng thả tôi.
Lục đi, lục tiếp ” Trình Ca đập bật lửa cái “bộp” lên tủ đầu giường, nói, “Hôm nay lục không ra thứ gì, một người cũng không được đi ” Mặt Thạch Đầu đỏ lên.
Anh ta chỉ mũi Trình Ca “Mày còn cắn ngược một cái…” “Tang Ương Ni Mã , cậu dẫn anh ấy ra ngoài trước.” Bành Dã lên tiếng.
Ni Mã đi lên kéo Thạch Đầu ra ngoài.
Trong phòng yên tĩnh lại.
Bành Dã đi tới bên giường ngồi xổm xuống, phân loại từng máy ảnh và ống kính cất vào túi nhung.
Trình Ca


⬅ Trước Tiếp ➡