Chương 11
chú ý tới bàn tay anh, lòng bàn tay nở nang, màu da đều, trên đầu ngón tay có vết chai dày.
Trình Ca nhẹ nhàng, chậm rãi hít một hơi, dập tắt thuốc trên ngón tay.
Anh sắp xếp xong, đóng vali lại, đẩy vào gầm giường; Mặt anh sát cạnh giường, gần trong gang tấc là chân của Trình Ca, lộ ra ngoài chăn, như ngọc trắng mài, một hoa văn hình rắn đen tuyền tinh tế quấn quanh nơi mắt cá chân, lạnh và huyền bí.
Trình Ca ngoắc ngoắc ngón chân; Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn cô một giây.
Anh đứng dậy đi tới trước vali, gấp từng món quần áo lại gọn gàng, áo mưa cũng xếp gọn, đóng vali lại.
Anh nói “Thế này đủ chưa?” Trình Ca đáp “Chưa đủ.” Cô không nhường nửa bước.
Bành Dã còn chưa mở miệng, Mười Sáu sau lưng anh đi lên trước, nói “Thưa cô, chúng tôi là đội viên tuần tra của Khu bảo tồn, luôn đuổi theo một nhóm săn bắt trộm.
Tôi và người đồng đội vừa rồi kia theo dấu rất lâu, người bị tình nghi quả thực đã vào nhà nghỉ này.
Bà chủ cũng chứng thực hắn ở phòng này.
Nhưng bây giờ xem ra trong đây có thể đã xảy ra nhầm lẫn gì đó, chúng tôi tìm nhầm người, manh mối và người bị tình nghi rất khó khăn mới tìm được cũng đứt tại đây.
Hôm nay cưỡng ép xông vào, là lỗi của tôi, không liên quan đến anh ấy.
Phải là tôi nhận lỗi, tôi nói tiếng xin lỗi cô, xin cô hiểu và bỏ qua.
Tổn thương gây ra cho cô, chúng tôi sẵn sàng bồi thường.” Trình Ca không lên tiếng.
Lúc này, cái người tên Thạch Đầu kia không biết tại sao lại chạy vào.
Anh ta nghe được lời Mười Sáu nói, lập tức có chút nôn nóng, thì thầm “Bồi thường thì… Kinh phí của đội chúng ta thực sự rất eo hẹp, tiền cũng phải thắt chặt mua xăng sửa xe, nếu không…” Mười Sáu kéo anh ta một cái để anh ta im miệng.
Trình Ca nói “Tôi không phải người không nói phải trái, cũng không phải muốn hạch sách các anh.
Món nợ này có thể không tính, nhưng món nợ khác bắt buộc phải tính.” “Chuyện gì cơ?” Trình Ca nói “Vừa rồi, ai trong các anh sờ ngực tôi?” Hai người đồng loạt trợn mắt nhìn nhau “…” “Trong các anh có người nhân cơ hội sờ mó tôi, ban nãy lúc xông vào đã bóp ngực tôi.” Trình Ca nhìn Bành Dã, nói “Không tóm người này ra, các anh ai cũng đừng hòng đi.” Mấy giây sau, Bành Dã nói “Là tôi.” Trong mắt Trình Ca nổi lên nụ cười lạnh.
Hai người khác đồng thời nhìn Bành Dã, vẻ mặt thay đổi không đếm xuể.
Bành Dã nói “Lúc đó tôi kéo cô ra khỏi giường đã đụng phải chỗ không nên đụng.” “Thảo nào vừa bật đèn, anh liền trốn vào một xó, chạy nhanh thật.” “…” Bành Dã mím môi một cái “Tôi không ngờ là phụ nữ.” Trình Ca nói “Ai biết anh không ngờ hay cố ý?” Bành Dã “…” “Xin lỗi cô.” “Tôi không chấp nhận lời xin lỗi.” Bành Dã nói “Tôi có thể bồi thường.” Trình Ca hỏi vặn lại “Anh cảm thấy tùy tiện sờ ngực phụ nữ là chuyện tiền có thể giải quyết?” Bành Dã “…” Mười Sáu giảng hòa “Thưa cô, chúng tôi thực sự cho rằng người trong phòng này là đàn ông.
Anh ấy hoàn toàn không biết chuyện, không phải cố ý, cũng xin lỗi rồi.
Cô không chấp nhận lời xin lỗi, lại không chấp nhận bồi thường, vậy cô nói giải quyết thế nào, chúng tôi đều phối hợp, thế chu toàn rồi chứ?” Trình Ca nói “Anh ta phải để cho tôi sờ một cái, vậy mới công bằng.” Mười Sáu “…”