Chương 12
Thạch Đầu “…” Bành Dã nói “Không được.” Trình Ca hỏi lại “Chỗ nào của anh ‘không được’ hả?” Bành Dã nhìn cô, đôi mắt đen nhánh.
Mười Sáu nói “Cô gái, việc này không thích hợp đâụ” Trình Ca cười khẩy “Anh ta là người biết có chừng có mực, lúc sờ tôi cảm thấy rất thích hợp nhỉ?” Môi Bành Dã mím thành một đường.
Người trong đội tuần tra quanh năm tiếp xúc với sông núi hoang mạc, đâu từng gặp qua phụ nữ nói chuyện trần trụi như vậy, không ai lên tiếng.
Đúng lúc này, một tiếng la hét khẩn trương phá vỡ sự lúng túng “Anh Bảy, phòng bên cạnh ” Sắc mặt mấy người nghiêm túc, họ rút khỏi ngay lập tức.
Bành Dã cũng đi.
“Anh đứng lại cho tôi ” Trình Ca quát một tiếng.
Bước chân Bành Dã hơi chậm lại.
Anh đi một hai bước, rốt cuộc vẫn dừng lại.
Anh không quay đầu, nói “Bây giờ tôi có nhiệm vụ.” “Vừa rồi tiếng động bên này lớn như vậy, người đó chắc chắn chạy rồi.
Anh biết rõ hơn tôi.” Bành Dã bị cô nói trúng, nhất thời không có lời nào để nói.
Cô xuống giường, không biết mặc một chiếc áo sơ mi dài màu xanh nhạt từ lúc nào, có thể tạm che đến bắp đùi.
Trình Ca đi tới trước mặt anh, liếc anh nửa giây, hỏi “Anh tên gì?” Gương mặt Bành Dã không bộc lộ cảm xúc gì.
Anh trầm mặc nhìn cô.
Trình Ca đợi một lúc, không kiên nhẫn nhíu mày, trực tiếp vươn tay nắm ngực anh.
Trong nháy mắt Bành Dã nghiêng người tránh.
Thực ra Trình Ca biết Bành Dã không cố ý.
Từ lực độ lúc anh xông vào xách cô, cô đã cảm giác được, anh dùng sức quá mạnh, là do anh tưởng trên giường là đàn ông.
Nhưng không cố ý không có nghĩa là không sai, không có nghĩa cô nên am hiểu lòng người mà tha thứ và nguôi giận.
Vừa rồi lúc cô mặc áo sơ mi ở trong chăn, nhìn thấy dấu tay đỏ trên ngực mới hậu tri hậu giác 1 cảm thấy đaụ 1 Hậu tri hậu giác là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm.
Nhưng nói thật, Trình Ca cũng không biết làm thế nào.
Cô vô duyên vô cớ bị đàn ông tập kích ngực, không thể đền tiền, không thể mắng nhiếc, cũng không thể tát anh ta vài bạt tai.
Cô nhất định phải làm chút gì đó, nhưng quan trọng là cô cũng không nghĩ ra có thể làm chút gì.
Bởi vì đối phương rất quang minh chính đại mà Trình Ca vốn chỉ muốn xả giận, chạm quần áo là một hình thức, nhưng bây giờ anh vừa tránh, ngược lại cô bị anh kích thích bốc lên một ngọn lửa vô danh.
Bên ngoài Thạch Đầu đang kêu “Lão Bảy, xảy ra chuyện rồi ” Bành Dã nhíu chặt ấn đường 2 , nói “Bây giờ tôi có chuyện chính đáng.” 2 Ấn đường điểm giữa hai đầu lông mày.
Trình Ca nói “Sờ tôi xem như là chuyện không chính đáng rồi.
Ha, chết người cũng không liên quan đến chuyện chính đáng của tôi.” Ánh mắt Bành Dã nhìn cô trở nên hơi không tưởng tượng nổi.
Anh đợi một lúc, nói “Cô tránh ra.” Trình Ca khoanh tay, đứng ngay trước mặt anh.
Bành Dã bước sang một bên, cô lùi theo chặn trước anh.
Anh đổi hướng, cô chặn đường theo như cũ.
Đi như vậy hai ba bước, gần đến cửa, anh đi tiếp, cô đã kề sát người anh.
Bành Dã lùi lại một bước, giọng trầm, nói “Cô tránh ra.” Trình Ca cười khẩy “Anh có thể xách tôi giống như ban nãy rồi vứt ra ngoài.” Bành Dã hít một hơi, đang nhịn cô, nói “Rốt cuộc cô muốn thế nào?” “Anh để tôi tát