⬅ Trước Tiếp ➡

viên cấp cao trong nhóm Cáo Đen ra.
Nhưng rất có thể trên hắn một bậc chính là Cáo Đen.
Cáo Đen lo sau khi Kế Vân bị bắt thì mình sẽ bại lộ, cho nên diệt khẩụ” Thạch Đầu càng chán nản hơn, tức đến giậm chân không ngừng.
Anh ta và Mười Sáu đuổi theo sợi dây này, chạy mấy ngàn cây số, chạy từ Khả Khả Tây Lý tới A Nhĩ Kim, lại tới Khương Đường, không ngờ con cá phía sau lớn như vậy.
Mười Sáu ngồi xổm cạnh tủ đầu giường khẽ kêu “Có phát hiện ” Anh ta tháo đồng hồ báo thức, lấy một cái chìa khóa từ vỏ phía sau, bên trên dán nhãn “Nhà nghỉ Thương Gia, 314.” Mọi người lập tức xuất phát.
Mười Sáu rất hưng phấn “Anh, sao anh nghĩ đến việc để em kiểm tra đồng hồ báo thức?” “Vừa rồi trong phòng 202 không có đồng hồ báo thức, đồng hồ này không phải của nhà nghỉ.” Bành Dã nói.
Anh lơ đãng nghĩ đến hộp Marlboro trắng và Zippo đỏ trên tủ đầu giường trong phòng 202, còn có ngón tay mảnh khảnh cầm thuốc, cùng đôi mắt không lạnh không nóng phía sau làn khói của người phụ nữ kia.
Không biết sao, ngón tay anh nhớ tới khoảnh khắc luồn vào chăn người phụ nữ đó, bộ ngực ấm áp, mềm mại, đầy đặn, mịn màng.
Bành Dã nhíu mày, theo bản năng vuốt ngón tay, muốn chà hết cảm giác đó, kết quả là uổng công.
Em gái bên nhà nghỉ Thương Gia nói, vị khách 314 đã thuê căn phòng đó vào một tháng trước, chưa bao giờ cho phép người khác quét dọn.
Nhóm Bành Dã vừa đi vào liền ngửi thấy có gì đó không đúng.
Họ không thể quen thuộc hơn được, mùi tanh nồng trộn lẫn với mùi thuốc nước, trong phòng còn từng đốt gỗ đàn hương.
Dưới đất bày đầy bao bố, mở ra xem, toàn bộ là da linh dương Tây Tạng, thỉnh thoảng lẫn vào vài con nai môi trắng và gấu nâụ Mỗi một tấm da đều từng là sinh mạng chạy tùy ý trên cánh đồng.
Ni Mã nhìn vài bao, nói “Những cái này đều là linh dương mẹ, mẹ chết rồi, đứa con sẽ chết đói.” Mười Sáu cầm lấy một tấm da linh dương nhỏ “Ngay cả cái này cũng không bỏ qua.” Bành Dã lật vài cái đầu linh dương.
Lông trên mặt linh dương vẫn mềm mại, sừng linh dương dài trên đỉnh đầu cứng và oai phong lẫm liệt, mắt và não đã bị móc, rất trống rỗng.
Không có mắt thì không thể xét đoán.
Anh từng thấy mắt của linh dương đã chết, sáng rực nhìn bạn chằm chằm, có thể xuyên thấu đầu bạn.
Trong một bao khác có ba cái tay gấu đầy lông, thịt mềm có cảm nhận, chỗ đứt nhìn thấy mạch máu khô.
Anh để đồ lại vào bao.
Bất ngờ tìm được những thứ này, quãng đường tiếp theo trở nên không thể đoán trước.
Họ phải vượt qua Khương Đường về Khả Khả Tây Lý, dọc đường vô cùng vắng vẻ, người của “Cáo Đen” rất có thể sẽ đến cướp đống “hàng” này.
Bành Dã quay đầu nhìn những người bạn của anh.
Anh phải dẫn mọi người về an toàn, còn có tất cả linh hồn đã chết trong căn phòng này.
Trình Ca xem như đã thấy được khí hậu đa dạng trên cao nguyên, hôm trước còn đổ tuyết lớn, hôm nay đã trời quang mây tạnh.
Bầu trời xanh thẳm, mặt trời lại chiếu, ánh nắng trắng lòa chói mắt.
Sáng sớm, cô đã mang kính râm và máy ảnh đi ra ngoài.
Sau nửa đêm cô ngủ không ngon, một cái tát kia của Bành Dã khiến cô mất ngủ.
Cô cũng chỉ nói ngoài miệng, ai biết anh ta đánh thật chứ.
Bỏ đi, da dày thịt béo, đánh


⬅ Trước Tiếp ➡