⬅ Trước Tiếp ➡

rồi thì thôi vậy, Trình Ca nghĩ.
Thị trấn rất nhỏ, một con đường là đi hết.
Buổi sáng, đi vài bước ven đường chính là hàng rong bán thức ăn, người mua thức ăn tụm năm tụm ba, cò kè mặc cả.
Đi ngang qua một nhà dân để cửa mở, Trình Ca ló đầu nhìn, bên ngoài ánh nắng rực rỡ, bên trong râm mát, người phụ nữ mặc áo choàng ngồi dưới đất pha trà, mùi sữa khắp nơi.
Người phụ nữ thấy cô liền toét miệng cười, gương mặt đen giống như nổi lên hồ nước nếp nhăn.
Bà ấy vẫy tay với Trình Ca, ý bảo cô vào uống chén trà.
Trình Ca gật đầu cảm ơn, lắc đầu một cái, lại chỉ máy ảnh, ý là có thể cho cô chụp ảnh không.
Người phụ nữ gật đầụ Trong nhà tối om, một vệt sáng rơi xuống từ kính mờ trên nóc nhà.
Người phụ nữ ngồi ở ranh giới ánh sáng và bóng tối nấu bữa sáng cho người nhà, hơi nước bốc lên dường như tràn ngập mùi sữa.
Ánh mắt người phụ nữ dịu dàng.
Bà nhẹ nhàng khuấy cái muỗng gỗ, khóe miệng xù xì nhếch lên một nụ cười thỏa mãn nhàn nhạt.
Trình Ca ngồi xuống bậc cửa, chụp cho bà vài tấm, nhưng hoặc ít hoặc nhiều có hơi thất vọng.
Nụ cười đẹp nhất của người phụ nữ là khoảnh khắc ngẩng đầu vừa rồi, có sức mạnh đánh vào lòng.
Nhưng nụ cười trên ống kính bây giờ… thiếu chút mùi vị không nói rõ được.
Trình Ca lấy máy ảnh lại, ra dấu tay cảm ơn và tạm biệt người phụ nữ.
Trên con đường nhỏ, “Chị ơi, trái cà này nhỏ như trứng cút vậy, rẻ hơn chút đi…” Lúc Thạch Đầu vẫn còn ngồi xổm dưới đất trả giá với người bán thức ăn, Ni Mã huých Bành Dã, thấp giọng nói “Anh Bảy, anh xem, cái người… buôn đồ dùng kế hoạch hóa gia đình đó.” Bành Dã nhìn sang.
Trình Ca ngồi trên bậc cửa của một gia đình, nâng máy ảnh chụp hướng vào trong.
Mười Sáu “Ni Mã tinh mắt nha, tối qua cứ nhìn cô ấy chằm chằm, xuân tình rạo rực rồi ha.” “Em thấy lạ sao chị ấy trắng vậy, không phải anh cũng nhìn à?” “Anh nhìn không sao cả, anh đâu có thích Mạch Đóa của quầy bán đồ vặt.” Ni Mã sốt ruột “Anh đừng nói lung tung ” “Không thích hả, vậy anh mua một cái kẹp tóc tặng cho Mạch Đóa.” “Anh dám ” Ni Mã đẩy anh ta một cái, Mười Sáu suýt nữa bổ nhào vào đống cà.
Mười Sáu cười hì hì đứng ngay ngắn, hỏi “Cô ấy là khách ba lô, tới du lịch nhỉ?” Bành Dã không có hứng thú “Không biết.” Ni Mã nói “Người du lịch Khương Đường mấy năm nay nhiều như dê con vậy.
Có điều, đi một mình nguy hiểm đấy, đặc biệt là nữ.
Dọc đường chúng ta nhìn thấy bao nhiêu thông báo tìm người, mất tích, ngay cả xương cũng không tìm ra.
Sao nhiều người chạy tới vậy?” Thạch Đầu bỏ cà vào túi vải, xoạt một tiếng “Cậu không biết là bây giờ thịnh hành ‘nữ thanh niên văn nghệ’, chạy tới khu không người chụp vài tấm phong cảnh đặc sắc, đệm thêm chút văn vẻ sao, một đám người thèm muốn.” Ni Mã khó hiểu lắc đầu “Ở đây không phải núi thì là đất, không phải bò thì là dê, có gì đẹp đẽ chứ?” Mười Sáu khoác vai Bành Dã “Du lịch chính là chạy từ chỗ mình ở chán đến chỗ người khác ở chán.
Nhưng mà…” Bành Dã nói “Anh vẫn chưa ở chán.” Ni Mã nói “Em cũng vậy.” “Mười ba đồng chín, làm tròn tính mười đồng được rồi.” Thạch Đầu ngẩng đầu, “Anh cũng vậy… Này, mua nhiều vậy, tặng một miếng thịt bò đi.
Không


⬅ Trước Tiếp ➡