Chương 18
“Tôi chụp ảnh cho cô được không?” Mạch Đóa vẫn cười, che miệng cười, hơi xấu hổ, cuối cùng vẫn gật đầụ Trình Ca chụp xong mấy tấm ảnh, Mạch Đóa hỏi “Chị đến du lịch sao?” “Coi là vậy đi.” “Oa ” Trong mắt Mạch Đóa lấp lánh ánh sáng, “Hạnh phúc quá ” “…” Trình Ca lại im lặng gật đầụ “Tôi gọi thêm một cú điện thoại.” Trình Ca lại gọi số kia, nhưng lần này, di động đối phương không có tín hiệụ Trình Ca hỏi “Ở đây các cô có chỗ cho thuê xe không?” “Có, đằng trước quẹo phải.” “Ừ, tạm biệt.” Trình Ca vẫy tay, xoay người đi.
Cô đi mấy bước, lại vòng về, nói “Chờ tôi rửa ảnh rồi gửi cho cô, còn có bác gái trong căn nhà phía trước kia nữa.” “Được, cảm ơn nha.” Mạch Đóa ngâm nga hát, thu dọn lại kệ hàng, bên ngoài truyền đến tiếng kêu vui vẻ “Tiểu Mạch Đóa ” Quay đầu nhìn, là nhóm Mười Sáụ “Anh Mười Sáu,” Mạch Đóa vui vẻ chạy tới, “Anh Bành Dã, anh Thạch Đầu… Mấy anh rất lâu không tới đó.” Mười Sáu trêu cô “Nhớ bọn anh sao?” “Nhớ chứ.” Mạch Đóa cười đến mức đôi mắt như trăng lưỡi liềm cong cong.
“Bọn anh cũng nhớ em đó…” Mười Sáu nói, quay đầu liếc Ni Mã một cái, “Có người nhớ vô cùng.” Ni Mã giống như mèo bị hoảng sợ, lông cả người dựng hết lên.
Cậu trừng Mười Sáu một cái, may mà Mạch Đóa không nghe được nửa câu saụ Thạch Đầu đưa danh sách cho Mạch Đóa, người sau đi vào trong tiệm chọn hàng, nhỏ như bàn chải đánh răng, kem đánh răng, bánh quy, tương ớt, lớn như chậu nước, cờ lê, nồi cơm điện, cái gì cũng có.
“Mấy anh sắp về trạm bảo vệ à?” “Đúng thế.” “Ôi.” Mạch Đóa thẳng người, đầu đụng vào cái chảo treo trên không kêu “loảng xoảng”, “Vừa rồi có một chị muốn đến chỗ mấy anh, chị ấy đi thuê xe rồi, có lẽ mấy anh vẫn có thể gặp đó.” Mười Sáu nhớ tới gì đó, hỏi Bành Dã “Sẽ không phải là nữ nhiếp ảnh gia mà bên trên muốn chúng ta giúp đỡ chứ?
Nhưng mà… Chắc không phải, sao cô ấy lại lượn ở Khương Đường?” Bành Dã hỏi Mạch Đóa “Dáng dấp cô ấy thế nào?” “Rất đẹp, còn cao hơn anh Thạch Đầu, mặt trắng như tuyết trên đỉnh núi vậy.
À, chị ấy còn hút thuốc.” Bành Dã nhất thời không nói nên lời.
Mọi người đều ngầm hiểu mà nhớ đến “người buôn đồ dùng kế hoạch hóa gia đình” kia, trong vali của cô ấy xếp đầy máy ảnh và ống kính lớn nhỏ.
Thạch Đầu lập tức hỏi Mạch Đóa “Cô ấy mặc đồ gì?” “Áo gió màu đen.
Hình như chị ấy không có chỗ đi, đứng đây nói chuyện với em một lúc.” “Nói những gì, tính tình thế nào?” “Không nói nhiều, người rất tốt.” Thạch Đầu thở phào, nói “À, vậy thì không phải cái người bọn anh gặp.” “Mấy anh gặp được người nào?” “Đừng nhắc tới, quỷ dạ xoa.” Thạch Đầu chưa từ bỏ ý định nhấn mạnh một câu, “Nữ dạ xoa.” Bành Dã đơn thuần sửa cách dùng từ cho anh ta “Không phải nữ, là mẫu dạ xoa 1 .” 1 Mẫu dạ xoa miêu tả cô gái có khuôn mặt xấu xí hoặc tính tình nóng nảy nghĩa xấu .
Mạch Đóa giúp Thạch Đầu kiểm tra hàng, trong lúc vô tình ngẩng đầu “Ni Mã, anh núp đằng sau làm gì?” Vừa rồi lúc Mạch Đóa bận, ánh mắt Ni Mã luôn nhìn theo cô, bây giờ cậu lại bày dáng vẻ không có gì cả.
“À, anh đang nhắn tin.” Cậu có vẻ như tùy ý lại dửng dưng.
Bành Dã hỏi “Gửi cho bạn gái?” Ni Mã bị hạ gục trong nháy mắt “Hả?