Chương 19
” Mạch Đóa hỏi “Ni Mã, anh có bạn gái rồi?” Ni Mã quýnh lên “Không có, anh Bảy trêu anh đó.
Anh không có bạn gái đâu, anh đi đâu tìm bạn gái chứ.” Mười Sáu cũng thêm một chân “Mạch Đóa, em không biết chứ, cô gái thích Tang Ương Ni Mã cũng đuổi tới trạm bảo vệ rồi.” Ni Mã đá anh ta “Anh đừng nói lung tung, hoàn toàn không có.” Mạch Đóa cười khanh khách “Sao có thể không có chứ?
Ni Mã, anh tốt như vậy, chắc chắn rất nhiều cô gái thích anh.” Cô vừa mở miệng, Ni Mã liền đỏ tai không lên tiếng.
Những người còn lại thấy vậy, không trêu cậu nữa.
Rất nhanh, mọi người nói tạm biệt Mạch Đóa, chuẩn bị lên đường.
Dừng lại trước quầy bán đồ vặt chỉ mười mấy phút, lần trước tới đã là ba tháng trước.
Ni Mã đứng tít ngoài cùng đám người, xa xa nhìn Mạch Đóa, mắt dần ửng đỏ.
Mọi người đi về phía trước, cậu cũng đi theo, đi mấy bước đột nhiên vòng lại, chạy tới trước quầy hàng nhét một túi giấy nhỏ cho Mạch Đóa, không nói câu nào liền chạy đi.
Mạch Đóa mở ra xem, là cảnh thiên đỏ 2 phơi khô, còn có một kẹp tóc nhựa.
2 Cảnh thiên đỏ Ni Mã chạy một mạch đến giữa mấy anh em, hít một hơi, mắt đỏ lên.
Bành Dã không nói, xoa xoa đầu cậu, kéo cậu đến bên cạnh, khoác vai cậu đi về phía trước; Mười Sáu tiến lên xoa xoa đầu cậu, Thạch Đầu cũng tiến lên, nhón chân, xoa xoa đầu cậụ Trình Ca đi men theo một con hẻm nhỏ quanh co, càng đi càng hẹp, rốt cuộc tìm được chỗ cho thuê xe hư hư thực thực.
Một người đàn ông que tre vừa gầy vừa nhỏ ngồi cắn hạt dưa bên cạnh cửa.
Mặt tiền rất nhỏ, tường đen sì, bóng mỡ, trong tiệm chất đầy dụng cụ sửa xe.
Đây rõ ràng là một tiệm sửa xe.
Trình Ca hỏi “Chỗ anh cho thuê xe?” Người đàn ông que tre giương nửa mí mắt “Cho thuê, cô định lái đi đâu?” “Khả Khả Tây Lý, Trạm bảo vệ Đạt Kiệt.” “Đường không dễ đi đâụ” Trên mặt người đàn ông que tre viết bốn chữ gánh nặng đường xa.
Anh ta phủi phủi bụi hạt dưa trên người, đứng dậy, “Nhưng cô may đó, chỗ tôi vừa vặn có chiếc xe, phí thuê xe một ngàn, tiền thế chân ba mươi ngàn, lợi ích thực tế cực kì giá trị.
Chiếc xe này ấy à, không sợ đường khó đi nào cả, đi đến đâu san bằng đến đó.” Trình Ca nhàn nhạt nói tiếp “Là xe nghiền đất đấy.” “Tôi thích sự hài hước của cô.” Người đàn ông que tre dẫn cô xuống sân sau, “Tôi nói với cô nha, vào khu không người, gió bão, cát bụi, băng tuyết, thời tiết gì cũng có.
Không có chiếc xe tốt, cô cứ chờ bị kẹt chết.
Xe của tôi đây tuyệt đối là chiếc xe tốt nhất.” Trước mặt là một chiếc Jeep màu đỏ tơi tả, kính cửa sổ phía sau thấy là kéo không lên rồi.
Trình Ca nhìn anh ta một cái “Ông chủ, vừa rồi anh luôn mỉa mai tôi đó.” Người đàn ông que tre “…” “Phí thuê xe năm trăm, tiền thế chân năm ngàn.” “Cũng đừng trả giá lung tung.
Phụ nữ mấy cô đó, người ngoài nghề, chỉ nhìn tướng mạo, nông cạn.
Xe tôi đây, vỏ xe tốt, gầm xe cao, dẫn động bốn bánh, dung tích xi lanh lớn… Chúng ta xem ra có duyên, tôi bớt cho người đẹp một chút, tổng cộng hai mươi ngàn, không thể bớt nữa.” Trình Ca nói “Xe này hiệu gì?
Không quen lắm.” “Hiệu Bắc Kinh.
Cô không biết chứ, Jeep Bắc Kinh, Jeep tốt nhất toàn Trung Quốc.
Những chiếc khác cũng