⬅ Trước Tiếp ➡

tắm, lục ra một bộ đồ lót ren màu đen trong tủ quần áo.
“… Hình như chị nghe thấy tiếng mở cửa tủ quần áo, định ra ngoài sao?” “Không, em đang tìm đồ ngày mai mặc.” Trong gương, thân thể Trình Ca trắng như tuyết, ngực to eo thon.
Bên dưới từng tẩy lông bikini, để lại một chùm tam giác ngược nho nhỏ màu đen nhạt.
Mặc đồ lót trong suốt vào, không che giấu được gì cả.
Viền ren trơn mềm che một nửa cái mông tròn đầy đặn, một đôi chân thẳng tắp mảnh khảnh, tựa như khúc ngó sen.
Đầu bên kia điện thoại, bác sĩ Phương rõ ràng không tin lời cô lắm “Trình Ca, em có một tuần không tới chỗ chị rồi.” “Gần đây tình trạng của em rất tốt.” Trình Ca nhấc cổ chân, nơi đó có một hình xăm con rắn màu đen, ngón chân móc một cái, móc ra một chiếc váy dài lộ lưng màu đen.
“Tuần này có chụp được ảnh vừa ý không?” “Không có.” Đây là lời nói thật.
“Có lúc nào cảm thấy vô cùng bực bội muốn xé đồ không?” “Không có.” Đây là lời nói dối.
“Tuần này em chưa xảy ra quan hệ tình dục với bất kì người nào?” “Chưa.” Đây là lời nói thật.
“Không có tự mình…?” “Không có.” Đây là lời nói dối.
“Tuần này có hẹn mấy người bạn thân trò chuyện tâm sự, cùng ra ngoài chơi không?” “Không có.” Đây là lời nói thật.
“Có lúc nào còn muốn theo đuổi kích thích không?” “… Loại kích thích nào?” “Tinh thần, thân thể.” “Không có.” Đây là lời nói dối.
Mặc váy dài vào, sát người, hiện rõ vóc dáng, lộ ra phần lưng xinh đẹp trơn nhẵn.
Trình Ca lấy một cây trâm, tùy ý quấn mái tóc dài thành búi.
Màu đen lạnh lẽo, lại âm u, Trình Ca có thể khống chế.
“Vậy thì tốt.” Bác sĩ Phương nói, “Xem ra, triệu chứng này của em có chuyển biến tốt rồi.” Trình Ca khẽ nhếch miệng, soi gương trang điểm kẻ lông mày.
Cô không thèm để ý lời lải nhải của bác sĩ Phương.
Trình Ca là một người vô cùng lạnh nhạt hờ hững với quan hệ giao tiếp, loại quan tâm theo kiểu thăm dò này của bác sĩ Phương khiến cô rất không quen.
Nhưng năm kia mẹ cô lấy người chồng thứ tư, cũng chính là bố của Phương Nghiên.
Phương Nghiên là chị kế của cô, nói thân không thân, nói quen không quen lắm.
Di động trên giường đang nói chuyện.
Sau khi hỏi qua tình hình của Trình Ca, Phương Nghiên bắt đầu kiểu chị em buôn chuyện “Này, kể cho em một chuyện.
Mấy ngày trước chị gặp một người bạn, ý nghĩ của cô ấy rất mới lạ.
Cô ấy đó à, không có tình cảm ổn định, số đào hoa vượng, đàn ông bên cạnh nhiều vô kể.
Bọn chị cảm thấy đàn ông đang chơi cô ấy; nhưng theo quan điểm của cô ấy, là cô ấy chơi đàn ông.” Trình Ca thờ ơ nghĩ Tại sao lúc chải mascara, phụ nữ sẽ không nhịn được mà mở miệng?
“Nhưng trên đời mãi mãi không có phụ nữ đùa chơi ông, chỉ có phụ nữ bị đàn ông chơi.
Đây chính là xã hội chỗ chúng ta, đàn ông chủ đạo.” Trình Ca đang tô son, nụ cười nơi khóe miệng hơi lạnh, chậm rãi đáp lại một câu “Thế sao?” “Đúng thế, chị rất tò mò cô ấy chịu đựng ánh mắt khác thường của người bên cạnh như thế nào.” Phương Nghiên còn đang nói, Trình Ca trang điểm xong “Phương Nghiên, em sắp ngủ rồi.” “Vậy em nghỉ sớm đi, ngày mai nhất định phải tới chỗ chị đấy.
Chị phải xác nhận tình trạng của em, nếu không mẹ em hỏi thì chị không có cách nào ăn nói đâụ” “Biết rồi.” Cô hơi


⬅ Trước Tiếp ➡