Chương 3
không kiên nhẫn cúp điện thoại, xếp máy ảnh và ống kính gọn gàng, cầm lấy một hộp áo mưa trong ngăn kéo, xỏ giày cao gót đi ra ngoài.
Cú điện thoại kiểm tra này không ảnh hưởng chút nào đến tâm trạng Trình Ca.
Nhìn thấy đô thị phồn hoa đèn đuốc vạn nhà, gió đêm đầu hè thổi hơi lạnh lại hanh, Trình Ca cảm thấy, gió cũng thổi cháy cả người cô rồi.
Trình Ca nhấn chuông cửa.
Mười giây sau, cửa mở ra.
Màn trập vang “tách” một tiếng, Trình Ca ngẩng đầu lên từ máy ảnh.
Người đàn ông buộc khăn tắm bên hông, cơ bụng săn chắc, lồng ngực ẩm ướt, mái tóc đang nhỏ nước.
Anh tới từ nhà tắm, cả người tỏa ra mùi sữa tắm.
Anh cười rạng rỡ với Trình Ca và ống kính.
Anh kéo Trình Ca vào nhà.
“Lại tập luyện à?” Trình Ca đi qua bên cạnh anh, ngón tay sờ tới lui hai cái trên cơ bụng anh.
Giống như đàn ông thích ngực, thích mông; Trình Ca cũng thích ngực, thích cơ bụng.
Người đàn ông hơi dùng sức, cơ bụng đều tăm tắp căng lên, hai tay chỉ một cái, đắc ý nói “Đây sẽ là thứ tốt nhất em từng thấy.” Trình Ca ôm máy ảnh quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt dừng lại mấy phút trên bụng anh, cười nhạt lắc đầu “Sau này em sẽ thấy thứ tốt hơn.” “Em sẽ không.” Anh cười, ôm Trình Ca, cúi đầu hôn cổ cô.
Trình Ca và Cao Gia Viễn quen nhau trong một studio chụp ảnh vào nửa năm trước.
Trình Ca có một người bạn là nhiếp ảnh gia, chụp quảng cáo quần lót cho CK, Cao Gia Viễn là người mẫụ Lần đầu tiên Trình Ca nhìn thấy Cao Gia Viễn, anh chỉ mặc một chiếc quần tam giác bó sát người màu trắng, nửa nằm trên vải nền màu thuần, thân thể cao gầy cường tráng, hai chân to khỏe mạnh mẽ, ở giữa bọc một bao màu trắng, có thể gọi là to lớn.
Cao Gia Viễn có một vóc dáng đẹp mà mỗi nhiếp ảnh gia đều sẽ ca ngợi.
Cao Gia Viễn cũng chú ý tới Trình Ca.
Cô có một khuôn mặt lạnh nhạt lại gợi cảm, không dễ quên, đặc biệt là ánh mắt cô, đăm đăm, sắc bén, không mang theo bất kì tình cảm nào, giống như một món đồ vật lạnh băng khó mà hình dung nào đó.
Tựa như cô không phải đang nhìn một người, mà là nhìn một tượng điêu khắc gỗ tinh xảo, một thảo nguyên mênh mông.
Trình Ca bắt gặp ánh mắt của Cao Gia Viễn cũng không hề e dè, ở một bên xem anh chụp hơn một tiếng.
Sau khi kết thúc, Cao Gia Viễn thay quần áo đi ra ngoài, Trình Ca đã đi rồi.
Đến lúc anh xuống bãi đậu xe, anh nhìn thấy Trình Ca ngồi trong xe hút thuốc, phía sau làn khói, nụ cười lãnh đạm “Lên xe.” Hôm ấy, xe cô đậu ở đó hơn hai tiếng.
Họ đã bên nhau nửa năm.
Trình Ca rất ít nói, không nhiều chuyện, giữa họ ngoại trừ ống kính, tư thế và hiệu quả ra, thì không có đề tài nào khác.
Một tiếng sau, Trình Ca chỉ mang giày cao gót, nằm nghiêng trên giường hút thuốc, vừa lật xem ảnh trắng đen trong máy ảnh, rèm cửa sổ trắng, bóng người đen.
Trong tư thế hoặc thân mật hoặc quấn quýt hoặc xa cách hoặc kì dị có cảm giác thẩm mỹ tựa như cấm kỵ.
Cô chậm rãi nhả khói thuốc, đầu óc nóng nảy mà trì trệ cách đây không lâu thông suốt một chút.
Cao Gia Viễn không hút thuốc, nhìn gò má mông lung của cô trong làn khói, nói “Lần nào em cũng thế này.” “Thế nào?” Cô thờ ơ nhìn anh.
“Hút thuốc sau khi làm là cảm