Chương 4
giác gì?” Trình Ca cười nhạt “Làm thông hai mạch Nhâm Đốc 4 .” 4 Mạch Nhâm Đốc là hai mạch rất quan trọng, mạch Đốc chạy dọc cột sống còn mạch Nhâm chạy ở phía trước người.
Hai mạch hợp nhau ở Hội Âm.
Nếu hai mạch Nhâm Đốc thông thì trăm mạch đều thông, các tạng phủ sẽ hoạt động điều hòa và cơ thể sẽ khỏe mạnh.
Hút một điếu xong, cô định đi.
“Trình Ca.” “Hửm?” “Hôm nay đừng đi, nghỉ ở chỗ anh nhé.” Trình Ca nói “Thôi đi.” Cao Gia Viễn nói “Anh làm chút đồ ăn khuya cho em, ăn rồi hẵng đi.” Cao Gia Viễn làm bánh trôi rượu nếp, mùi vị rất ngon.
Trình Ca bất ngờ “Anh còn biết làm cái này à?” “Em tưởng tay chân anh không chăm chỉ?” “Cái dáng người này của anh, dựa vào nó là đủ nuôi anh rồi, không cần siêng năng.” Cao Gia Viễn bị cô chọc cười, nói “Khoảng thời gian trước anh đi đóng phim, nhân vật đó của anh biết làm.” Trình Ca nhướng chân mày, đưa tay đến phía trước, dùng ngón tay nâng cằm anh, quay trái một cái, quay phải một cái, đánh giá “Mặt mũi không tệ, có thể so với nam diễn viên trẻ đang nổi tiếng.” Cao Gia Viễn cười cười, nói “Trình Ca, có lẽ sau này anh sẽ trở thành ngôi sao.” “Rất tốt, chúc mừng.” “…” “Trình Ca, em có từng nghĩ tới…” “Hửm?” “Sau này chúng ta…” Cao Gia Viễn ngập ngừng.
Trình Ca nói “Yên tâm, em sẽ không cản trở anh.
Kết thúc hòa bình đi.” “…” “Anh không có ý này.
Anh cảm thấy bây giờ chúng ta có thể cân nhắc lại mối quan hệ của chúng ta lần nữa, có lẽ tiến thêm…” Tay cầm muỗng của Trình Ca cứng đờ, chuông báo động trong đầu vang lên.
May mà cái bàn chợt rung một cái.
Là di động của Cao Gia Viễn.
Trình Ca đưa di động cho anh, lại bất ngờ nhìn thấy tên Phương Nghiên, nội dung tin nhắn “Anh ngủ chưa?
Ngày mai có thời gian gặp nhau không?” Cô nhìn anh trả lời tin nhắn, hỏi “Phụ nữ?” “Ừ.” Cao Gia Viễn nói đùa, “Em sẽ không ghen đấy chứ?” Trình Ca không đáp, hỏi “Lốp xe dự phòng?” Anh nghe giọng cô hơi thay đổi, thu lại lời nói đùa “Không có, anh không thích cô ấy.” Trình Ca hỏi “Cô ấy thích anh?” “Phải.” “Cô ấy đang theo đuổi anh?” “Ừm.” “Bắt đầu từ khi nào?” “Cô ấy và anh là bạn thời trung học…” “Anh có từng ngủ với cô ấy chưa?” “Tất nhiên là chưa ” Trình Ca nhìn anh không nói lời nào.
“Cô ấy nghiêm túc muốn tìm người kết hôn, anh không thể lợi dụng cô ấy như vậy.” Trình Ca có mấy giây không lên tiếng, một lát sau, nói “Em đi đây.” Đột nhiên, Trình Ca chán ghét mối quan hệ dây mơ rễ má giữa người với người đó chết đi được.
Trình Ca lái xe lòng vòng mấy tiếng trong thành phố vào đêm khuya, lung tung không mục đích, giống như đã quên đường về nhà.
Gió đêm khuya ùa vào cửa sổ xe, hoang vắng, lạnh lẽo.
Cô không biết nên đi đâụ Nửa câu Cao Gia Viễn chưa nói xong; tin nhắn của Phương Nghiên; chuyện năm ấy; những tấm ảnh không còn linh khí giống như rác trong phòng tối kia… Cô bỗng nhiên ý thức được, cô đã sớm mất đi tất cả vui thú có thể theo đuổi, tinh thần, thân thể, thế tục, hư vinh.
Cuộc sống đầy sáng tạo lấp lánh của cô trong mắt người ngoài thực ra trống rỗng mà vô nghĩa.
Cô lại hơi nóng nảy rồi.
Cô nhìn thấy trong đêm tối nơi xa có một vạch màu vàng nhạt, giống như một cánh cửa thông đến bầu trời.
Từ từ đến gần mới thấy rõ,