Chương 5
là một tấm bảng tuyên truyền, chia làm ba dải dọc, bầu trời xanh biếc, sa mạc Gobi vàng, rừng hồ dương, thảo nguyên xanh, núi tuyết trắng, hồ nước xanh thẳm, động vật thành đoàn đang chạy, mênh mông vô bờ.
Một dòng chữ bằng bút lông mạnh mẽ có lực xuyên qua ba dải dọc Khương Đường nannan Khả Khả Tây Lý nannan A Nhĩ Kim 5 .
5 Khương Đường trong tiếng Tây Tạng nghĩa là “Bãi đất cao phía Bắc”, đặc biệt chỉ cao nguyên phía Bắc Tây Tạng, độ cao trung bình trên năm ngàn mét so với mực nước biển, được gọi là “Nóc nhà thế giới”.
Khương Đường là một trong năm bãi chăn nuôi lớn của Trung Quốc, nằm trong dãy núi Côn Luân, dãy núi Tanggula và dãy núi Gangdise.
Khả Khả Tây Lý là một khu vực bị cô lập ở phía Tây Bắc của cao nguyên Thanh Tạng ở Trung Quốc.
Đây là khu vực ít dân cư thứ ba trên thế giới.
A Nhĩ Kim là một dãy núi ở Tây Bắc Trung Quốc phân tách phần phía Đông của lòng chảo Tarim với cao nguyên Thanh Tạng.
Một phần ba ở phía Tây của dãy núi thuộc Tân Cương trong khi phần phía Đông tạo thành ranh giới giữa Thanh Hải ở phía Nam và Tân Cương cùng Cam Túc ở phía Bắc.
Altun Shan cũng là tên của ngọn núi cao 5.830m gần cực Đông của dãy.
Thị trấn nhỏ ở Tây Bộ vào tháng Năm, gió tuyết dày đặc.
Gần tối, đất trời trắng mịt mờ, tầm nhìn chỉ tám mét, bà chủ nhà nghỉ Mộc Mộc chuẩn bị đóng cửa.
Nơi đây vốn hẻo lánh, người lui tới đều là người yêu thích đi bộ hoặc người làm nghiên cứu; kì nghỉ ngắn vừa qua, kinh doanh liền giảm.
Bà chủ che mũi miệng, tìm chốt cửa vừa định gài lại, cửa chợt bị đẩy mở ra.
Gió lớn ập đầy tuyết vào người bà, che kín cả mắt.
Người tới cao hơn bà chủ một cái đầu, áo gió màu đen, nón che kín mặt, kính bảo hộ đen che mắt, không hề thấy rõ mặt, kéo một chiếc vali màu đen rất lớn, còn đeo một cái trên lưng.
Là Trình Ca.
“Chờ một chút, tôi đóng cửa lại đã.” Bà chủ bắt chuyện, lời còn chưa dứt, trong gió tuyết lại có một người khách xông vào, cũng là cả người màu đen, kéo một cái vali lớn, cao xấp xỉ Trình Ca, dáng người cũng tương tự.
Bà chủ đi ra ngoài nhìn xung quanh một chút, chắc chắn không còn ai mới quay vào đóng cửa lại.
Trong nhà nghỉ yên tĩnh, hai vị khách đứng chờ bên quầy tiếp khách.
Bà chủ cầm hai tấm chứng minh thư trên quầy lên, dùng chổi lông gà quét lớp đất vàng tuyết trắng đi.
“Chỗ chúng tôi đều là phòng tiêu chuẩn 1 .” Bà chủ ghi tên xong, đẩy chứng minh thư cùng hai chùm chìa khóa sang, “202, 203.” 1 Phòng tiêu chuẩn là phòng có hai giường đơn.
Trình Ca phát hiện bà chủ đẩy chứng minh thư của mình tới trước mặt người còn lại, mà trên chứng minh thư trước mặt cô viết Kế Vân, nam… Trình Ca “…” Lúc Trình Ca xách vali lên lầu, nhìn thoáng qua người đàn ông tên Kế Vân kia, dáng người không cao, đeo kính râm, rất đen, gương mặt thoạt nhìn lại giống như phụ nữ.
Phòng của Trình Ca là 202.
Sau khi vào phòng, cô cởi nón, khẩu trang và kính bảo hộ, châm điếu thuốc, không nhúc nhích đứng tại chỗ hút mấy hơi, mới lấy vali nhỏ trên lưng xuống, kéo dây kéo, bên trong xếp hai, ba cái máy ảnh và bảy, tám cái ống kính.
Cô vén rèm cửa sổ lên nhìn thời tiết bên ngoài, chọn máy ảnh và ống kính, đi ra ngoài.
Nhà nghỉ rất nhỏ, kết cấu