⬅ Trước Tiếp ➡

"Tiểu Nhĩ, con đừng kích động. Cố gắng tĩnh dưỡng cho tốt, đợi con khỏe một chút chúng ta sẽ đi thăm Tần phu nhân được không?"
Thiển Mãn phải dỗ dành một lúc lâu, Thi Nhĩ mới lấy lại được bình tĩnh, sau đó cô mệt mỏi chìm vào giấc ngủ thêm một lần nữa. Ông nắm chặt tay Thi Nhĩ, lặng lẽ trút hơi thở dài những phiền muộn. Tần Ngạo rốt cuộc có thể hận La Thư Anh sâu đậm bao nhiêu, mà đến một cô gái nhỏ bé như Thi Nhĩ cũng không thể tha.
La Thư Anh ngồi thu mình trên giường, mỗi hơi thở đều cần đến rất nhiều sức lực. Thành phố như một con rồng lớn hung hãn đang cuộn mình chìm vào giấc ngủ, còn cô lại tựa như một hạt bụi nhỏ xíu không thuộc về nơi này. Không thể bỏ trốn, cũng không thể ở lại. Thế giới này không ai đứng ra bênh vực cô, cũng không ai muốn làm điều đó. Không phải La gia, càng không phải Tần gia.
Ánh trăng vàng bạc xuyên qua ô cửa sổ chiếu xuống người cô. Rèm cửa phấp phơi bay trong gió, luồng khí lạnh lẽo ban đêm ùa vào phòng, cánh tay mảnh khảnh của cô vẫn còn hằn rõ những vết thương vì bị Tần Ngạo ngược đãi. Một giọt nước mắt lăn dọc xuống má, những mảnh kí ức vỡ vụn tràn về, siết chặt lấy chút xúc cảm cuối cùng còn lại trong cô. Một khoảng thanh xuân, thời gian tươi đẹp, những thứ đời này cô không thể nào có cơ hội cảm thụ lần nữa. Đồng hồ điểm 11 giờ đêm, có người mở cửa phòng bệnh bước vào.
"Con bé ngốc."
La Cao Dự đứng ở chân giường, bóng dáng anh cao lớn che khuất ánh trăng làm căn phòng chợt tối đi nhiều, tựa hồ như một pho tượng vững chắc. La Thư Anh yên lặng nhìn, không hỏi lý do anh ở đây vào giờ này. Không, dù có muốn hỏi cũng không hỏi được, vì cô bây giờ là một kẻ câm. Cô không hối hận, nếu cứ phải sống những ngày tháng trong khóc lóc và cầu xin, cô thà làm kẻ câm suốt một đời này.
La Cao Dự hai bước đã có thể tiến đến cạnh cô, tay anh chắc khỏe, những ngón tay trắng trẻo sạch sẽ chạm lên gương mặt cô.
"Đau lắm không?"
Cô gật đầụ
"Hối hận không? Cô lắc đầụ
"Có muốn tôi đưa em đi?"
Không gian rơi vào một khoảng lặng, chỉ nghe tiếng gió ù ù ngoài kia, cô nhìn La Cao Dự, bình thản lắc đầụ Dưới ánh sáng mờ ảo trong phòng, cô nhìn thấy La Cao Dự nở một nụ cười, cách anh cười ẩn nhẫn mà phức tạp, khiến cô nhất thời không nhìn ra ý tứ trong đó.
"Cũng đúng. Em hận tôi như vậy, sao có thể đi theo tôi."
Đúng là cô từng nói hận anh. Hận anh trong lúc cô tuyệt vọng nhất vẫn quay lưng với cô. Nếu anh không ép cô trở về Tần gia, cô cũng sẽ không chứng kiến cảnh Thi Nhĩ bị cưỡng hiếp vì mình, cũng không bị bức đến mức tự cắn lưỡi. Đúng là đã nói, nhưng cô không hận. La Thư Anh có thể hận tất cả mọi người trên đời này, cũng không thể hận La Cao Dự. Lý do, có rất nhiều, hoặc chẳng có gì. Cô và anh...có những mảnh vụn không ai có thể nhìn thấu, mà những mảnh vụn ấy, lại nằm ở một điểm xa xôi trong quá khứ, hỗn độn mông lung đến nỗi đôi khi chính cô cũng tự mình quên mất.


⬅ Trước Tiếp ➡