Chương 12
La Cao Dự ngồi xuống giường, xoay lưng về phía La Thư Anh. Giọng nói của anh trầm ấm, thanh điệu đều đặn. Trước đây, La Thư Anh từng nói với La Cao Dự rằng, giọng nói của anh là giọng nói mê hoặc nhất mà cô từng nghe, cho đến khi cô gặp Tần Ngạo, mọi thứ "nhất" từng đặt lên La Cao Dự đều bị thay thế bằng y.
"Đừng cho rằng em nói hận y, thì liền có thể hận y. Thật ra, tôi biết em vẫn đang yêu Tần Ngạo."
Lời này của La Cao Dự như đánh trúng trọng tâm suy nghĩ của La Thư Anh, khiến cô hơi hoảng hốt.
"Tôi mong em dù hận, dù yêụ Cũng phải biết trân trọng bản thân mình trước tiên. Người ta hủy hoại em, em không làm gì được. Nhưng chính em tự lựa chọn hủy hoại mình, thì em không xứng có được hạnh phúc."
Lưng anh nhận được sự tiếp xúc mềm mại từ đầu ngón tay cô, La Thư Anh viết lên đó hai chữ "Xin lỗi".
La Cao Dự xoay người, ánh mắt họ chạm nhau "Hôm nay, em lại lần nữa lựa chọn y, lựa chọn cuộc hôn nhân này, thì có lẽ đã biết hậu quả phía sau còn đau khổ hơn trăm nghìn lần. Tôi không quản được em"
Cả căn phòng lại chỉ còn mình cô, La Thư Anh gục mặt trên gối. Phải lựa chọn sai lầm bao nhiêu lần nữa thì cô mới có thể tỉnh ngộ. Người ta chỉ bảo với cô yêu một người rất khó, nhưng không ai nói cho cô biết hận người mình yêu mới lại càng khó như vậy. Có thể, đó vĩnh viễn là một loại chấp niệm, đi theo kẻ si tình ngu xuẩn đến hết đời, hết kiếp, bất kể phải trả giá bao nhiêụ
============================================================
"Dự, con quyết định rồi?"
"Vâng."
La Cao Bá uống một ngụm trà nóng, La phu nhân lấy dĩa nhỏ xiên một miếng táo đưa cho La Cao Dự, bà âu yếm nhìn anh "Con ăn đi, táo này ở quê thím Trương mang lên, ngọt lắm"
"Vâng."
Đôi vợ chồng bùi ngùi nhìn La Cao Dự, trong ánh mắt đều là không nỡ. Không mấy người biết được La Cao Dự thật ra chỉ là con nuôi của La gia,hơn 20 năm trước La lão gia cùng La phu nhân đi ngoại ô nghỉ dưỡng, cứu được đứa trẻ lạc. Chớp mắt một cái La Cao Dự đã trưởng thành, làm người đàn ông phong độ tài giỏi như vậy, không biết nên nói bản thân đứa trẻ này có tố chất, hay nói vì nhờ La gia nuôi dưỡng mà thành tài. Hai người họ đều rất thương La Cao Dự, La gia không có con trai, La Cao Bá thậm chí còn muốn để anh kế thừa sản nghiệp.
Người bên ngoài thông báo Triệu phu nhân đã đến, La Cao Bá gật đầu tỏ ý mời khách vào nhà. Xuất hiện trong tầm mắt bọn họ là người đàn bà có phong thái quý tộc, dung mạo trẻ hơn so với độ tuổi. Người phụ nữ này là mẹ ruột của La Cao Dự, đây cũng là chút bí mật nhỏ nhà La gia được che dấu từ mấy năm trước.
"Mẹ."
La Cao Dự đến dẫn bà vào ghế ngồi. Triệu phu nhân có nét mặt phúc hậu, cái nhìn trong sáng hiền hòa.
"La lão gia, La phu nhân. Triệu gia thực sự nợ hai người một ân tình lớn. Sau này, bất kể có việc gì cần giúp đỡ, đừng ngại lên tiếng, chúng tôi nhất định giúp hết sức mình. Hôm nay, ông nhà tôi bận công việc nên không trực tiếp đến được, mong hai vị thông cảm."
"Khách sáo. Khách sáo rồi. Thằng bé ngoan ngoãn lại có tư chất thông minh. Được nuôi dưỡng và nhìn nó trưởng thành, âu cũng là phước lành của La gia chúng tôi."