⬅ Trước Tiếp ➡

"La Thư Anh, tại sao cô lại là chị em sinh đôi của Tiểu Nhu? Tại sao hả? Gương mặt này, thứ bẩn thỉu như cô xứng đáng có sao? Cô vì để đặt chân vào Tần gia liền có thể không từ thủ đoạn, thậm chí giết chết chị gái mình. Cô rốt cuộc là cái loại gì?"
Từng câu chữ cay độc phun ra ngoài, giọng điệu Tần Ngạo thập phần đay nghiến, hận không thể lập tức bóp chết người kia.
"Không phải em."
Bờ môi nhợt nhạt vô lực mấp máy, thứ âm thanh yếu ớt ấy bị tiếng roi da nuốt chửng, Tần Ngạo vung tay giáng xuống người cô từng lực mạnh. Sau lớp vải mỏng, cánh tay, lưng, đùi...hẳn đều đã chằng chịt những vết ngang dọc, vết mới chồng lên vết cũ, phá lệ tang thương.
"Tần thiếu gia, tha cho em..."
Cơn cuồng nộ che mất lí trí, cũng có thể ánh đèn duy nhất trên đỉnh đầu quá mức mờ lòa, y không phát hiện hai tay La Thư Anh gắt gao ôm lấy bụng mình. Từng đòn kia vung xuống đều muốn cô lập tức ngất lịm.
Không, cô không thể nhắm mắt, cô sợ nếu nhắm mắt lúc này, vĩnh viễn sẽ là không bao giờ mở ra nữa.
"Khốn kiếp."
Tần Ngạo ném sợi roi da trong tay, y túm lấy tóc La Thư Anh, lôi cô ném lên giường, thân thể đau đớn như không phải là của chính mình nữa, hai mắt cô đỏ lên một tầng kinh hãi. Hồi chuông đồng hồ như dội vào lòng người tan hoang, Tần Ngạo có chút sững lại ở cuối chân giường, y nheo đôi mắt của loài dã thú nhìn người trên giường đang vừa quỳ vừa van lạy
"Tần thiếu gia, tha cho em."
Nếu tiếp tục nữa, con cô sẽ chết mất, thực sự sẽ chế mất. Tần Ngạo chán ghét nhìn, đáy mắt y trong phút chốc trở nên hỗn loạn, không rõ là hận thù hay đau đớn, gằn giọng một tiếng
"Cút"
Như chỉ chờ có vây, La Thư Anh vùng dậy khỏi giường, lại phát hiện đôi chân không thể đứng vững, cô mất đã ngã xuống nền. Không đi được, cô sẽ bò, chỉ cần nhanh chóng có thể ra khỏi đây.
Hàng lang tầng 6 không một bóng người, bởi cả tầng lầu này chỉ dành riêng cho mình Tần Ngạo, ai cũng không được phép đặt chân đến nếu y chưa đồng ý. Dưới nền, thân thể nhỏ bé như muốn lập tức tan loãng kia đang vừa bò vừa lết từng chút đầy khó nhọc, trên trán cô rịn đầy mồ hôi, gương mặt nhợt nhạt không còn khí sắc.
Đêm nào cũng bị hành hạ đến chết đi sống lại, với La Thư Anh có lẽ đã trở thành một luật định không thể chống đối. Dựa vào tường một chút, cô cố gắng giữ cho hơi thở bình ổn, tay xoa nhẹ lên bụng như trấn an hài tử nhỏ.
Tần Ngạo, y rõ ràng đối xử với cô như thế, vì sao cô một chút không thể hận? Không những không hận, mà còn yêu, yêu sâu sắc, yêu đau đớn, yêu mất hết lí trí lẫn linh hồn.
Có những khắc, cô thực sự muốn chất vấn bản thân mình "La Thư Anh, mày rốt cuộc là cái loại gì? Mày được thay chị gái làm dâu Tần gia thì sao chứ? Ban ngày làm một con ở, ban đêm làm dụng cụ cho người ta phát tiết, đánh đập. Ba chữ "Tần phu nhân" kia, cũng quá châm chọc rồi."
Lúc này, một giọt nước mắt mới lặng lẽ lăn dọc, giống như hạt pha lê xinh đẹp trong suốt bị thả rơi từ trên cao xuống, chạm nền, vỡ tan tành.
Trái tim cô, cơ thể cô, linh hồn cô, tất cả đã, đang, và sẽ còn vỡ tan ra như vậy, thêm nhiều lần nữa.
============================================================


⬅ Trước Tiếp ➡