⬅ Trước Tiếp ➡

"La tiểu thư, cô ở nhà hình như không ăn uống đầy đủ, lại làm việc quá sức đúng không?"
Vị bác sĩ trung niên ngồi ở phía đối diện cô gái được gọi là La tiểu thư kia trầm trầm mở lời, trên tay ông còn cầm một tập giấy có lẽ là kết quả chuẩn đoán. La Thư Anh nhất thời không biết đáp lại ra sao, mi mắt cụp xuống, một tầng chua xót dâng lên mơ hồ.
"La tiểu thư, đứa bé được 4 tháng sao có thể nhỏ như vậy chứ? Cộng thêm thân thế cô vốn dĩ đã rất suy nhược, nếu tình trạng này không được cải thiện, e là..."
"Bác sĩ, e là...?"
"Đứa bé sinh ra chắc chắn sức đề kháng rất kém, còn nếu đứa bé không thể sinh ra an toàn..."
"Bác sĩ."
La Thư Anh che miệng giấu đi kinh hãi, bàn tay còn lại vô thức sờ lên cái bụng mới chỉ lấp ló của mình, tâm can quặn lại. Không phải cô cố tình không ăn uống đầy đủ, cũng không phải cô không muốn nghỉ ngơi, mà là tình cảnh đúng thật không có cách nào khác được.
"Bác sĩ, cảm ơn ông."
Cô rời khỏi bệnh viện, chiếc điện thoại trong túi vừa lúc đổ chuông, giọng nữ ở đầu dây vô cùng hoảng hốt.
"Tiểu Anh, cô làm ơn mau trở về, nếu không Tần thiếu gia sẽ không tha cho cô mất."
Lời nói vừa dứt, người ở phía bên kia chỉ còn nghe được những tiếng tút tút ngân dài vô vọng, La Thư Anh theo thói quen siết chặt gấu áo, vội vàng rảo bước trở về biệt thự Tần gia.
"Tiểu Anh, thiếu gia lại...năm nào cũng vậy...."
Thư phòng của Tần ngạo phút chốc trở thành một mảng hỗn độn, đồ đạc đều bị đập vỡ, quần áo trên người y có chút lộn xộn, cánh tay trái bị mảnh thủy tinh găm trúng rách một đường dài, dòng máu đỏ uốn lượn theo bắp tay rắn chắc chảy xuống, cực kì nhức mắt.
"Tần thiếu gia."
Ánh mắt sắc lạnh của Tần Ngạo phóng về phía La Thư Anh, cô khép mình đứng ở lối ra vào. Tần Ngạo không lên tiếng, nhưng cái nhìn bén nhọn của y khiến cô không có cách nào kháng cự, từng bước run rẩy tiến lại gần.
"Tiểu Bảo Bối, con nhất định phải kiên cường, được không? Hai mẹ con ta sẽ không sao đâu, tất cả sẽ nhanh qua thôi."
La Thư Anh thầm cầu nguyện trong lòng, cô hít một hơi sâu, Tần Ngạo đưa tay nắm lấy tóc cô đẩy một lực, thân thể nhỏ bé mất đà đập vào bờ tường thô cứng, trên đầu truyền xuống một trận choáng váng. La Thư Anh thế nhưng không phản ứng lại, như chỉ chờ cho những hành động cuồng nộ đến rồi qua maụ
"Đồ đê tiện. Khốn kiếp."
Tần Ngạo chửi thề một câu, bàn tay to của y siết lấy cằm La Thư Anh, đôi mắt y như hằn lên từng đường máu đỏ rực. Hai tay cô theo lý nên giữ lấy tay hắn, nhưng lúc này đang chăm chăm ôm lấy bụng mình.
"Tiểu bảo bối, con đừng sợ."
"La Thư Anh, cô nói đi, tại sao cô đối xử với tôi như vậy? Tại sao hả?"
Tần Ngạo vung mạnh cánh tay làm cô ngã về phía chân giường, mảnh vỡ dưới nền cứ vậy đâm vào lòng bàn tay đau nhói.
"Tần thiếu gia, tha cho em."
Cô càng cầu xin, hắn sẽ càng trở nên giận dữ, ngọn lửa kia như cơn lốc thô bạo muốn cuốn đi hết thảy, tàn phá tất cả.
"Tha cho cô? Đừng hòng."


⬅ Trước Tiếp ➡