Sau một lúc đắn đo...Trương Cảnh cũng gật đầu chấp nhận...Nghe đến số tiền lợi nhuận một năm...Ông không xao lòng mới lạ..
-" Được rồi...để tôi kí "
Trương Cảnh đặt bút vào kí...từng tờ một...Trong giây lát toàn bộ tài liệu được kí xong...Tử Trúc nhận lấy..
-" Cám ơn chủ tịch...tôi ra ngoài làm việc "
Cánh cửa đóng lại...Trương Cảnh vẫn nhìn chăm chú vào nó...như có điều gì suy nghĩ...Ông thấy có cái gì không đúng nhưng không biết là cái gì...Trương Cảnh lắc đầu suy nghĩ không ra...chắc do ông quá đa nghi mà thôi...
Tử Trúc là cánh tay phải, đắc lực của ông...
Vừa là trợ lý cũng là tai mắt của ông trong Tập Đoàn SAP...Nếu hỏi ông có tin cậu ta không...chắc là có, nhưng không phải một trăm phần trăm vì ông là người rất đa nghi...Tử Trúc thuộc loại người ít nói mà chỉ thích hành động...cậu ta làm gì cũng có chừng mực rất hợp với ý ông...Đáng để ông tin tưởng..và trọng dụng...
Đơn giản là vi ông xuất thân không phải giới kinh doanh...học vấn cũng chẳng đến đâu....
Ông vốn là dân chuyên buôn lậu hàng quốc cấm...Một lần giao hàng ông đã bị cảnh sát bắt....sau khi ra tù ông thay tên đổi họ, xin vào làm tài xế cho Hàn gia...Còn vì sao ông có được ngày hôm nay....Đó cũng là bao câu hỏi của mọi người điều đặt ra...Trương Cảnh sờ cằm mỉm cười đắc ý...Để có trong tay vị trí như bây giờ ngoài cái đầu thông minh còn phải có sự tàn nhẫn...
*********
London
Trong tiệm thức ăn nhanh....Cô gái nhỏ với vẻ đẹp tinh tế, môi mềm phiếm hồng, hàng mi cong vút đen dài như mực, đôi mắt to tròn trong veo. Vẻ đẹp ấy khó miêu tả thành lời, mềm mại mà đáng yêu, không phải quá sắc sảo hay kiều diễm nhưng mọi thứ kết hợp lại chỉ dùng hai từ " hoàn hảo"...Mái tóc đen mượt được gọt tỉa ngắn ngang vai ôm trọn khuôn mặt xinh đẹp của cô...Khi tính tiền hay nói chuyện với khách cô sẽ nở nụ cười tươi,hiện lên hai lúm đồng tiền thật sâu...Khiến ai cũng không thể rời mắt...nhất là khách hàng là đàn ông, không thể rời mắt được với cô gái vừa xinh đẹp như một búp bê Barbie lại vừa hoạt bát đáng yêu....
Sau khi xong công việc làm thêm,Tống Linh lễ phép chào mọi người rồi rời cửa hàng...
Nhìn khung cảnh London về đêm...
Tuy rất nhộn nhịp...nhưng cô chẳng thấy vui vẻ chút nào...
Một mảng cô đơn luôn bao trùm...Ở nơi đây đã ba năm rồi..nhưng cô chưa bao giờ xem nơi thành phố xa hoa này là nơi quen thuộc...Mà chỉ là nơi để người khác vứt bỏ cô mà thôi....
Khuôn mặt trắng trẻo phụng phịu than ngắn thở dài...Nhưng dù sao cô thuộc tuýp người lạc quan...sẽ không để cô đơn giết chết mình...huống hồ cô có mục đích để mình cố gắng và chịu đựng...
-" Bella "
Tiếng gọi người con trai đằng sau cắt ngang suy nghĩ của cô...
Tống Linh quay lại, nhìn người con trai đúng chuẩn người Anh đang đi tới...miễn cưỡng nặng ra nụ cười.....
-" Hi...Neil cậu chưa về à?"
-" Mình đợi cậu...Mình đưa cậu về "
Chàng trai say đắm nhìn cô gái nhỏ trước mắt...Cô mặc chiếc áo pull kết hợp quần jean bên ngoài khoác chiếc áo màu bằng len trắng phủ qua mông...đơn giản nhưng trong mắt Neil xinh đẹp làm sao...
-" Không cần...không cần....mình có thể tự về được"
Tống Linh khéo léo từ chối...
-" Rất cần...buổi tối một mình cậu về rất nguy hiểm...Đi thôi..."