Từ chối không được...Tống Linh buồn bực để Neil đưa cô về...Những chuyện này xảy ra thường xuyên..Ở bên đây cô không thiếu người theo đuổi...Nhưng cô luôn khéo léo từ chối...Vì lòng cô đã có người ngự trị...không một ai có thể bất khả xâm phạm...
-"Tới nơi rồi....cám ơn cậu đã đưa mình về...mình vào đây"
Cô không đợi Neil lên tiếng đã chạy nhanh vào thang máy...Neil nhìn bóng lưng người con gái đành thở dài...
Tống Linh mở cửa...bực bội đá đôi giày trên chân vào góc tủ...Muốn giơ tay bật đèn đã bị một bóng đen từ đâu xông ra...Động tác nhanh gọn lẹ...đẩy cơ thể cô vào cánh cửa...đôi môi không một giây chậm trễ áp xuống phong bế tiếng hét của cô....
-" Ừmh..."
Nụ hôn quá mạnh mẽ như muốn cắn nuốt lấy cô vào bụng...cuồng dã như mãnh thú....
nụ hôn bá đạo này chỉ có thể của một người
..ngửi được mùi cơ thể trên người đàn ông...
Đôi mắt to tròn không còn hoảng sợ mà ánh lên ý cười...cả cơ thể buông lỏng để mặc người đàn ông ôm vào lòng...
Giơ đôi tay nhỏ nhắn choàng qua cổ anh ta...ngẩng mặt cho anh ta có thể hôn sâu, lưỡi đưa vào khoáy đảo trong miệng cô...mút mát từng chút mật ngọt của cô...
---
Trêu ghẹo
-" Tách "
Đèn được bật sáng lên....Người đàn ông lúc này mới rời khỏi môi Tống Linh...mỉm cười nhìn cô gái đang mơ màng vì nụ hôn...đôi má ửng hồng...cái miệng nhỏ bị hôn đến sưng đỏ...thân mật cụng trán với cô...
-" Có nhớ anh không...bảo bối?"
Tống Linh hé miệng thở phì phò...sau khi lấy lại hơi thở..cô chu môi oán trách..
-" Sau bây giờ anh mới qua...em nhớ anh đến ăn không được...ngủ cũng không ngon giấc"
Hàn Thiên mỉm cười....vuốt ve mai tóc ngắn đen mượt của cô...
-" Tóc dài thêm rồi "
Giọng nói rất nhẹ như ẫn nhận nỗi niềm nào đó....khó nói nên lời...
Đây là câu trả lời sao?Hình như đâu có liên quan đến câu hỏi của cô...Bỗng chân mày Tống Linh cau lại...vẻ mặt ghét bỏ...nũng nịu trách hờn.
-" Sao anh lại đeo cái này hôn em...xấu chết đi được "
Bàn tay nhỏ nhắn để lên mặt Hàn Thiên không hề nhẹ nhàng kéo chiếc mặt nạ da xuống...Hàn Thiên cũng không ngăn cảng,
để cô thoải mái tung hoành trên mặt mình.....Thoát khỏi chiếc mặt nạ, hiện ra trước mắt Tống Linh là khuôn mặt người đàn ông mà cô ngày nhớ đêm mong...Từng đường nét như khắc sâu vào xương tủy của cô...Bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve từng hàng chân mày..sóng mũi rồi đến đôi môi quyến rũ của anh...
-" Thiên...anh có biết em nhớ anh nhiều lắm không?"
Đôi mắt to tròn trong veo bất giác ửng đỏ...giọng cũng trở nên nghẹn ngào...
Bàn tay to lớn kéo mạnh cả cơ thể nhỏ nhắn của cô vào lòng ngực dày rộng của anh...
Đôi tay chắc khỏe siết chặt lấy cô..như muốn nạp cả cơ thể cô vào linh hồn của anh mới thỏa lòng...Hàn Thiên vùi mặt vào hỏm cổ Tống Linh...
-" Xin lỗi em...bảo bối..."
Tống Linh hít hít mũi, kiềm không cho nước mắt rơi...sẽ làm hỏng tâm trạng của hai người mất...Cô hiểu vì sao anh nói câu xin lỗi cô....vì đã để cô tủi thân, cô đơn nơi xứ lạ một mình..
-" Thiên...em đói bụng..."
Tống Linh không muốn thời gian ngắn ngủi bị hủy bởi sự ủy mị của mình...nên cô gắng thay đổi đề tài...
Hàn Thiên nhìn cô sủng nịnh mỉm cười nhéo mũi cô....Mọi cảm xúc của cô làm sao qua mắt anh được..
-" Em đi tắm đi...anh đi nấu cơm "
-" Dạ "