⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 22

Nghe ra anh không mấy mặn mà với việc trả lời câu hỏi này, Thịnh Thư Ý thành khẩn xin lỗi "Em xin lỗi, là em quá giới hạn rồi." Giữa nam và nữ luôn có những ranh giới nhất định, họ vốn dĩ không thân thiết, vừa gặp lại đã chất vấn thân phận người ta đúng là không nên.
Sau khi tự ý thức được điều đó, cô cầm lấy ba lô đứng dậy "Anh không cần đưa em về đâu, em tự bắt taxi được rồi." Bước ra khỏi phòng bao, cô đeo ba lô lên vai, nhấn nút thang máy.
Trong lúc chờ thang máy đi lên, cô nhìn về phía phòng bao đó, Tiết Trạch không bước ra.
Cửa thang máy mở, cô bước vào, nhấn xuống tầng một, Tiết Trạch vẫn không xuất hiện.
Nhân viên thấy cô xuống một mình thì ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc, như muốn hỏi Lúc nãy đi lên với ông chủ chúng tôi còn vui vẻ lắm mà?
Mặc kệ những ánh mắt đó, Thịnh Thư Ý ra khỏi câu lạc bộ, đứng bên lề đường vẫy xe.
Thế nhưng đoạn đường này thật sự rất khó bắt taxi, xe chạy qua đều không dừng lại.
Một lát sau cô mới nhận ra đoạn này dường như cấm đỗ xe, chỉ có thể lững thững đi bộ dọc vỉa hè.
Ánh mặt trời vẫn còn gay gắt, xung quanh lại không có bóng cây, cái nóng làm lòng cô càng thêm bứt rứt.
Phát hiện chiếc Audi A8 màu đen kia đang bám theo sau, tâm trạng cô càng thêm nóng nảy, lập tức rảo bước nhanh hơn, không muốn dây dưa thêm chút nào với người đàn ông bên trong nữa.
Tiết Trạch cũng nhận ra ý định đó, anh nhấn ga vượt qua cô rồi tấp xe vào lề, mở cửa đi ngược trở lại phía cô.
Thịnh Thư Ý dứt khoát quay người đi ngược chiềụ Tiết Trạch ngược lại bật cười, thầm nghĩ cô bé này tuổi đời không lớn mà tính khí chẳng nhỏ chút nào.
Anh bước tới đi song song với cô, cũng không ngăn cản, cứ thế đi bên cạnh và kể rằng quê anh ở Tô Châu, ông nội là cán bộ quân đội đã nghỉ hưu, bố anh đã tái hôn nên anh sống với ông, còn mở câu lạc bộ này chỉ là để tụ tập bạn bè, có nơi giết thời gian.
Giọng anh rất chậm, thong thả như đang tâm tình, mặc dù Thịnh Thư Ý chẳng hề mảy may đáp lại.
Khi nhận ra mình đã quay lại cửa câu lạc bộ, Thịnh Thư Ý mới biết mình đã trúng kế của anh.
"Đi mệt rồi, vào trong nghỉ một lát chứ?" Tiết Trạch lại một lần nữa đưa ra lời mời.
Vốn định từ chối anh, nhưng đôi mắt anh lúc này sâu thẳm và tình tứ đến đáng sợ.
Thịnh Thư Ý cảm thấy như mình bị trúng bùa mê, chỉ cần đối diện với ánh mắt ấy là khó lòng thốt ra lời khước từ.
Vào lại câu lạc bộ, Tiết Trạch ném chìa khóa xe cho nhân viên lễ tân, bảo họ ra đánh xe về chỗ cũ.
Vào đến phòng bao, anh đưa khăn giấy cho cô gái nhỏ để cô lau mồ hôi.
Thịnh Thư Ý đón lấy khăn giấy, còn Tiết Trạch thì vặn mở một chai nước trái cây, cắm ống hút rồi đưa đến tận miệng cô "Uống một chút cho dịu giọng đã." Vị đào thơm ngát, mát lạnh ngọt lịm, sự ngọt ngào ấy càng khiến cô không thể nhìn thấu người đàn ông trước mặt.
Ánh mắt giao nhau, cô nghe anh hỏi "Ngọt không?" Cô vừa mới gật đầu thì đã nghe anh nói "Để tôi nếm thử." Ngay sau đó, cằm cô bị ngón tay anh nâng lên, đôi môi anh áp tới.
Một nụ hôn không hề báo trước, bất ngờ đến mức Thịnh Thư Ý quên mất


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡