⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 23

cả việc đẩy anh ra.
Tiết Trạch hôn cô, chỉ là cái chạm môi nhẹ nhàng thăm dò, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô, khẽ thì thầm bên môi cô "Nhắm mắt lại đi." Cô vừa nhắm mắt, đầu lưỡi anh đã len lỏi tiến vào...
Một trải nghiệm cảm giác chưa từng có, bởi vì đây là nụ hôn đầu của Thịnh Thư Ý.
Nhưng cô không hề biết rằng, đây cũng chính là nụ hôn đầu của Tiết Trạch.
Tiết Trạch hôn cô, cánh tay dần dần siết lấy vòng eo thon nhỏ, lòng bàn tay áp vào sau gáy cô.
Theo bản năng sinh lý, anh không thầy cũng tự hiểu cách ngậm lấy chiếc lưỡi mềm mại, hơi mát lạnh của cô mà mút mát, quấn quýt.
Một luồng cảm giác không thể diễn tả bằng lời dâng lên từ đầu lưỡi, hội tụ lại rồi lao thẳng xuống vùng bụng dưới.
Thịnh Thư Ý vô thức khép chặt đôi chân, đôi bàn tay cũng nắm chặt lấy vạt áo khoác của anh.
...
Mặc dù đó là nụ hôn đầu tiên của họ, nhưng nó kéo dài hơn mười phút, dù có những lúc ngắt quãng.
Hơi thở giao hòa vào nhau, vòng tay mỗi lúc một siết chặt, cho đến khi những ý nghĩ "xấu xa" nảy sinh, Tiết Trạch mới chịu buông cô gái trong lòng ra.
Anh tựa trán vào trán cô, khàn giọng lên tiếng "Đợi tôi một lát, tôi lên lầu tắm rửa đã." Thịnh Thư Ý với nhịp thở hỗn loạn mở mắt ra, nhìn thấy ánh mắt anh đục ngầụ Dù chưa từng có kinh nghiệm, cô cũng hiểu rõ ánh mắt ấy đại diện cho điều gì.
Trong lúc Tiết Trạch lên lầu tắm rửa, Thịnh Thư Ý vào phòng vệ sinh.
Nhìn thấy vệt ẩm ướt trên nội y, gương mặt cô tức khắc nóng bừng như thiêu như đốt.
Tắm nước lạnh xong xuôi, Tiết Trạch đi xuống đã khôi phục lại lý trí.
Anh nghe thấy Thịnh Thư Ý đang nghe điện thoại trong phòng bao, cô đang nói dối người bên kia rằng mình ra ngoài gặp bạn học, lát nữa sẽ về ngay.
Đợi cô kết thúc cuộc gọi, Tiết Trạch mới đẩy cửa bước vào.
Không dám đối diện với đôi mắt ấy thêm nữa, Thịnh Thư Ý lên tiếng "Cậu nhỏ của em đã về rồi, em không thể ở ngoài quá muộn." Lần này Tiết Trạch không giữ cô lại nữa, lúc ở trên xe, anh đã lưu lại số điện thoại của cô.
Đến giao lộ bên ngoài khu đại viện quân đội, Tiết Trạch dừng xe, đưa tay xoa nhẹ đầu cô, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều "Hình như chú An không thích tôi lắm, em cứ đi phía trước, tôi lái xe theo sau em, có được không?" Đã tận mắt chứng kiến thái độ ghẻ lạnh của Vương Dân An dành cho Giang Vũ, Thịnh Thư Ý đại khái cũng đoán được nỗi lo của anh.
Cô ngoan ngoãn xuống xe, khoác ba lô đi sát lề đường.
Cô đi chậm, Tiết Trạch cũng lái chậm theo.
Thỉnh thoảng cô lại ngoái đầu nhìn anh một cái.
Cho đến khi vào hẳn trong đại viện, gần đến tòa nhà mình ở, điện thoại bỗng rung lên, là một số lạ ở Bắc Kinh.
Nhấn nút nghe, Thịnh Thư Ý áp điện thoại vào tai, đầu dây bên kia là giọng của Tiết Trạch.
Nghe anh nói "Tiểu Thư Ý, tôi chỉ có thể tiễn em đến đây thôi." Cô bỗng thấy lòng dâng lên chút luyến tiếc "Vậy tối nay anh ở lại đây sao?" "Tôi về ở phía câu lạc bộ." Cô định hỏi tiếp thì thấy Thời Luật từ trong tòa nhà đi ra "Cậu nhỏ em đến rồi, em cúp máy trước đây." Tiết Trạch "Ừ." Ngồi trong xe nhìn Thịnh Thư Ý cùng chàng trai mặc áo phông trắng bước vào sân nhà Vương Dân An đối diện,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡