Chương 24
Tiết Trạch thu hồi tầm mắt.
Anh ngồi trong xe hút hết một điếu thuốc rồi mới khởi động máy, quay đầu xe rời khỏi đại viện.
Trong lúc dùng bữa, Thịnh Thư Ý có chút tâm hồn treo ngược cành cây.
Sau bữa ăn bước ra ngoài sân, cô nhìn về phía giao lộ, chiếc Audi đen đã không còn ở đó nữa.
Nói là không có chút hụt hẫng nào thì đúng là dối lòng.
Rõ ràng buổi chiều hai người còn thân mật đến thế.
Thời Luật đi tới nói với cô "Có phải ở đây hơi buồn chán không?
Mai cậu đưa cháu đi dạo Vương Phủ Tỉnh với Tiền Môn nhé?" Thịnh Thư Ý gật đầu đồng ý, nhưng vẫn không nhịn được mà liếc nhìn về phía giao lộ thêm lần nữa.
Buổi tối sau khi tắm xong, cô nhận được tin nhắn từ Tiết Trạch Nhà Giang Vũ ở ngay cạnh nhà chú An, lúc này tôi đang ở chỗ Giang Vũ.
Gió đêm rất mát, em có muốn ra đại lộ ngô đồng đi dạo một chút không?
Chẳng kịp sấy khô tóc, chỉ kịp mặc thêm nội y là cô đã vội vã ra khỏi phòng "Cậu nhỏ, cháu ra đường lớn dạo một lát nhé." Đường lớn chính là đại lộ ngô đồng kia, buổi tối người ra hóng mát dưới tán cây rất đông.
Thời Luật lúc này đang mải gọi điện cho bạn gái nên cũng chẳng rảnh quản cô, chỉ dặn một câu "Đừng có chạy ra ngoài đại viện nhé, bên ngoài nhiều xe lắm." "Cháu biết rồi ạ." Thịnh Thư Ý đóng cửa lại, gương mặt rạng rỡ đầy hưng phấn chạy xuống lầụ Tiết Trạch vừa bước ra khỏi sân thì nhìn thấy ngay khung cảnh này Cô gái mặc chiếc váy liền trắng mang đôi dép lê, mái tóc ngắn còn hơi ẩm bị gió thổi tung.
Dưới ánh đèn đường vàng ấm áp, cô nở nụ cười vui sướng chạy ra khỏi sân nhà.
Trái tim anh tức khắc cảm thấy bình yên lạ thường, bởi nụ cười trên gương mặt cô rõ ràng cho thấy cô cũng rất muốn gặp anh.
Chiều nay hôn cô mà chưa được sự đồng ý, Tiết Trạch thực ra có chút hối hận.
Anh lo lắng hành động quá trớn sẽ làm cô sợ hãi, dù sao cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ mới mười chín tuổi.
Suy đi tính lại, anh vẫn quyết định qua đây một chuyến, để cô biết rằng hôm nay anh tìm cô không phải vì muốn cô "lấy thân đền đáp", mà vì nhớ cô nên mới đến tìm.
Thịnh Thư Ý đã nhìn thấy anh, cô thu lại nụ cười, không chạy nữa mà dùng tay vuốt lại mái tóc, đi về phía đại lộ ngô đồng.
Tiết Trạch cách cô một con đường, nhưng hướng đi thì đồng nhất.
Thỉnh thoảng có xe chạy vào, anh lại mỉm cười chào hỏi người trong xe.
Đến đại lộ ngô đồng, người ngồi hóng mát trò chuyện rất đông, trẻ con chơi đùa cũng nhiềụ Hai người giữ khoảng cách, không lại gần nhau, nhưng sâu trong đáy mắt đều lấp lánh ý cười.
Tiết Trạch chốc chốc lại nhìn cô, cô cũng thỉnh thoảng liếc nhìn Tiết Trạch.
Gió nhẹ thổi qua gò má, lá ngô đồng xào xạc trong gió.
Thịnh Thư Ý quay đầu nhìn Tiết Trạch cách đó không xa, chiếc áo khoác rộng trên người anh bị gió thổi tung, khóe môi anh vương nét cười nhạt, dáng vẻ lười nhác mà thư thái vô cùng.
Tiết Trạch quay đầu, ánh mắt va vào nhau, ý cười trong mắt anh càng thêm đậm nét.
Kể từ ngày đó, suốt một tuần liên tiếp, bất kể mưa nắng, Tiết Trạch đều đến đại viện.
Trên đại lộ ngô đồng ấy, anh và Thịnh Thư Ý cứ thế đi song song ở hai bên đường, giữ một khoảng cách chừng mực.
Ban đầu họ