Chương 1
Phía nam bầu trời, có một dải mây màu đỏ đang bay lơ lửng, nhuộm hồng căn phòng.
Lục Yên vừa nhai kẹo cao su vừa lau cửa sổ, mái tóc sau đầu được búi cao lên bằng một chiếc đũa màu đỏ, cô mặc một cái áo màu xanh nhạt phối với một cái váy ngắn màu trắng, không đi dép, trên mu bàn chân có một hình xăm hồ điệp nho nhỏ, lúc này theo chuyển động của chủ nhân mà hồ điệp nhìn như đang muốn bay.
hồ điệp con bướm.
Một con mèo màu cam chạy đến và cọ đầu vào chân của cô, Lục Yên thổi kẹo cao su thành một quả bóng nhỏ rồi ép nó vỡ, rũ mắt xuống dưới thấy con mèo màu cam, nói, "A Bảo, đi sang bên kia chơi." A Bảo mặc kệ, nó cọ đầu vào chân chủ nhân, cọ, cọ, cọ không ngừng, thân thể mập mạp của nó cứ cọ đi cọ lại khiến cô cảm thấy có chút ngứa ngáy.
Lục Yên nhịn không được hét lên một tiếng, sau đó bật cười.
Cửa sổ đã được lau sạch sẽ, cô ngả người vào ghế sofa, hai chân trắng nõn đung đưa, tay với lên rút chiếc đũa màu đỏ ra, trong nháy mắt, mái tóc đen xõa tung ra.
Cô cầm chiếc đũa quay quay, đây là hành động cô thường làm khi bản thân trong trạng thái ngây người.
Cô lấy điện thoai ra, chụp lại phong cảnh bên ngoài cửa sổ, A Bảo rất thích ngồi trên bệ cửa sổ, thân thể mập mạp hòa vào bầu trời sắp tối đen, rặng mây đỏ ở phía xa xa kia, khiến khung cảnh càng thêm hài hòa, tràn ngập ý thơ.
Cô vừa nhai kẹo cao su vừa ấn nút chụp ảnh.
Vừa ngâm nga câu hát vừa đi nấu cơm, sau khi làm xong, cô vừa cầm bát ăn cơm vừa xem tivi rồi hát theo tiếng nhạc đang phát trên đó, thỉnh thoảng gắp hai miếng thịt xuống sàn nhà cho A Bảo ăn.
Sau đó mang đồ ăn còn thừa để vào nồi cơm, cô đi giày, hướng về phía gương buộc lại tóc, sau đó thoa lên môi một chút son bóng, trước khi đi vỗ đầu A Bảo, "Chị đi đây, em ở nhà trông nhà nhá." Đóng cửa lại, cô bước xuống cầu thang.
Tòa nhà chung cư này tên là Tử Trúc Uyển, là một tòa nhà chung cư rất bình thường, nhà Lục Yên ở tầng 3.
Mẹ của cô tên Đào Nhạc, là quản lý của một hộp đêm, bố của cô qua đời khi cô còn rất nhỏ, mẹ cô mang cô đi, từ đó cũng không kết hôn nữa.
Chạy chậm một mạch đến chợ đêm ở phía đối diện, cô đi qua đám đông người đang đi bộ, tìm được cửa hàng "Vân Phù Cư", len lén đi vào từ cửa saụ "Vân Phù Cư" là một cửa hàng hoa quả khô, cũng là một cửa hàng lâu đời ở thành phố Ngô, mặt tiền của cửa hàng rất rộng,được trang trí theo lối cổ xưa, bốn phía tường đều được bao quanh bởi những tấm gương, trong cửa hàng luôn có một hương thơm rất lạ.
Sau khi đi vào cửa sau, cô kéo rèm cửa lên, im lặng đi vào.
Không có gì bất ngờ, anh đang một tay gảy bàn tính một tay viết thư pháp.
bàn tính là một công cụ tính toán Đây là lần đầu tiên Lục Yên nhìn thấy người dùng bút lông để ghi chép sổ sách.
Cô lặng lẽ đi tới, vươn tay che hai mắt của anh lại, sau đó ghé sát vào lỗ tai của anh, nhẹ nhàng nói, "Anh, đang tính toán gì vậy?" Tạ Đạo Niên nở nụ cười, anh dừng bút, suy nghĩ một lúc, nói, "Đang tính xem bao giờ em đến." Ôi trời, càng ngày càng biết nói những lời ngọt ngào.
Lục Yên ghé