⬅ Trước Tiếp ➡

vào vai anh, "Khi nào xong?
" Tạ Đạo Niên gấp sổ sách lại, gõ nhẹ vào đầu cô, "Đã xong rồi." Anh đứng lên, vóc người cao ráo, lông mày sắc bén, cằm bằng phẳng, môi mỏng mím chặt.
Ánh mắt đoan chính, tư thế đứng cũng đoan chính, anh lúc nào cũng kiềm chế cảm xúc, được gia đình dạy dỗ nghiêm khắc và bản thân luôn tu thân dưỡng tính nên nhìn anh trầm ổn hơn người khác rất nhiềụ Cô ngồi trên ghế, khoanh hai tay, ngước lên nhìn anh, rồi mỉm cười.
Tạ Đạo Niên xoa đầu cô, "Rảnh rỗi thế à?" "Vẫn đang nghỉ hè mà." Tạ Đạo Niên nhìn ra ngoài, "Muốn đi chơi?" Lục Yên gật đầu mãnh liệt.
"Chờ anh một chút." Anh dọn dẹp đồ đạc trên bàn một chút, sau đó cầm bàn tính đi về phía trước.
Lục Yên ngồi yên chờ anh.
Căn phòng này ở phía sau "Vân Phù Cư", cũng là phòng khách của gia đình anh, anh 23 tuổi, hai người đều đang học đại học, trường học của họ cách nhau không xa.
Cô chuyển đến đây từ ba năm trước, lần đầu tiên gặp anh khi anh đang ở quầy gảy bàn tính, ngón tay di chuyển thuần thục, cẩn thận tỉ mỉ.
Lúc đó anh hỏi cô muốn mua gì, mà cô chỉ biết mân mê ví tiền, ngây người khi đứng đối diện với anh, đến cả kẹo cao su cũng quên nhai.
Lúc đó hai người chỉ cách nhau một cái quầy.
Lần đầu tiên cô gặp một người con trai sạch sẽ như vậy, sạch sẽ đến mức cô muốn đến gần, muốn lột ra nhìn, xem bên trong là bộ dạng gì.
Cô cảm thấy trên người anh có một sự kiềm chế và cô bị nó hấp dẫn sâu sắc.
Lục Yên không có bố, mẹ rất thương yêu cô, không can thiệp vào đời sống riêng của cô, mặc dù cô là người hiểu chuyện, nhưng lá gan của cô cũng rất lớn .
Gan lớn ở đây ý chỉ là làm những chuyện mà không ai ngờ đến, là người gan dạ, dũng cảm, mạnh dạn.
Ngày đó anh mặc một cái áo trắng tay ngắn, tóc mái cắt ngang trán, anh ngẩng đầu lên mỉm cười với cô.
Có người gọi anh, người đó nói Niên, cầm lên tầng một ít sò điệp khô.
Niên, không biết anh họ gì?
Thình thịch thình thịch.
Nhịp tim của Lục Yên tăng mạnh.
........
Khi Tạ Đạo Niên đi ra thì trên tay cầm một túi trần bì khô đưa cho cô, "Đi thôi, muốn đi đâu nào?" Trần bì khô vỏ quýt được phơi khô; Có tác dụng điều trị ho, viêm phế quản ...
Lục Yên nhận lấy, rút ra một cái để ăn, "Chúng ta đi hồ Ngọc được không?" "Ừm, em thích là được." Anh kéo tay cô qua cầm, hai người bước ra khỏi phòng khách, không khí chợ đêm đập vào mắt, ven đường tràn ngập những bông hoa màu đỏ mới nở, một bác gái đang nhào bột cho vào nồi nước nóng trên cái xe đẩy, mùi thơm nhẹ nhàng bay đi xa.
Có một ông cụ đang dắt chiếc xe đạp, đằng sau xe có rất nhiều bóng bay, phía trước lại cắm rất nhiều chong chóng, mấy em bé đi ngang qua đều xin mẹ mua cho một cái.
Hai người đi đến hồ Ngọc, cạnh hồ có người bán thức ăn cho cá, 5 đồng một túi, thấy Lục Yên dừng bước lại, anh bước đến mua một túi, cho vào một cái chậu nhỏ, vẫy tay với cô, "Lại đây." Cô cất túi trần bì đi, chạy nhanh đến đó, Tạ Đạo Niên cầm chậu nhỏ đến gần cô, "Đi cho cá ăn." Cô cầm một nắm thức ăn cho cá ném xuống hồ, sau đó có mấy con cá vàng ngoi lên tranh giành thức ăn.
Lại ném xuống một nắm thức


⬅ Trước Tiếp ➡