Chương 10
mỉm cười với cô, sau đó lại tiếp tục nói chuyện với mấy bác gái kia.
Lục Yên uống một hớp trà, nở một nụ cười dịu dàng.
.....
Một lúc sau, Tạ Đạo Niên đi vào, kéo tay cô, "Đi thôi." Lúc đi ngang qua Trần Lộ, bà cầm túi ô mai đưa cho cô, "Tiểu Yên, bác không có gì, cầm tạm nó làm đồ ăn vặt." Lục Yên nhận lấy, "Cảm ơn bác ạ." Trần Lộ nói với Đạo Niên, "Con và Tiểu Yên đi chơi đi, cửa hàng có nhân viên hỗ trợ rồi." "Đi thôi." Tạ Đạo Niên nắm tay cô đi lên tầng, đi đến trước phòng của anh, mở cửa đi vào.
Căn phòng của Tạ Đạo Niên giống một căn hộ mini, không lớn lắm, nhìn xung quanh, ngoại trừ sách và đồ nội thất, trên tường treo thư pháp, thì còn có một bảng phi tiêụ Lục Yên biết khi anh không làm gì thì thích ném phi tiêu, giống như cô thích xoay đũa.
Tạ Đạo Niên xoa đầu cô, "Bác gái ở nhà một mình?" "Mẹ em hay ngủ bù vào buổi sáng." Cô ôm anh, cọ đầu vào ngực của anh, Tạ Đạo Niên cười, "Sao vậy?" "Không có gì, em nghĩ hình như em không được hoan nghênh." Anh lại xoa nhẹ đầu cô, nói "Tính bố anh vốn vậy rồi, em đừng suy nghĩ nhiều, không phải là mẹ rất thích em đó sao." "Đó là vì tính của bác gái vốn đã ôn hòa." Giọng điệu của cô mang chút buồn phiền.
"Đừng suy nghĩ lung tung nữa, không có ai ghét em đâụ" Tạ Đạo Niên kéo cô lại gần rồi ôm chặt, cúi đầu hôn cô, tay Lục Yên quàng qua cổ anh, sau đó từ từ leo lên người anh, hai chân kẹp chặt eo anh, đem đầu lưỡi của mình vói vào miệng anh, anh ngậm miệng lại mút mạnh cái lưỡi của cô, trong phòng liên tục vang lên tiếng nước "chậc chậc".
Không thể để bạn gái của mình bị tủi thân, nếu vậy anh phải làm tốt hơn nữa, nếu như không thể cho cô ấy có cảm giác an toàn, thì cũng không thể cho cô ấy một tương lai tươi sáng được.
Tạ Đạo Niên cười nhẹ, sao lại nghĩ xa xôi như vậy?
Cô vuốt ve khuôn mặt của anh, "Cười gì vậy?" "Không có gì, anh đang nghĩ em thật ngốc." Luôn nghĩ ngợi lung tung.
Lục Yên véo mạnh eo của anh, "Dám nói em ngốc." "Không ngốc mà tàu điện ngầm đi đâu cũng không biết?" Mặt của Lục Yên đỏ lên, chuyện đó xảy ra lúc cô theo đuổi anh.
Thấy anh vẫn còn đang cười, Lục Yên che mắt anh lại, "A, không nên nhắc lại." Xấu hổ chết đi được.
Tạ Đạo Niên lấy tay cô xuống, nắm tay cô, "Sáng sớm tới tìm anh có việc gì?" Bị anh nhìn, Lục Yên xấu hổ quay mặt ra chỗ khác, anh xoay mặt cô lại, "Không phải lá gan của em rất lớn sao?" "Em vì ...
em vì ...
nhớ anh." Giọng nói ngày càng nhỏ.
Tạ Đạo Niên chậm rãi nở nụ cười, bàn tay luồn vào trong quần áo của cô, "Nhớ bao nhiêu?" Lục Yên run rẩy, "Rất...
nhớ." Anh hôn cô, "Anh cũng vậy." Khi thấy cô len lén nhìn xung quanh cửa hàng thì anh đã không ngồi yên được nữa.
Anh nhẹ nhàng thổi khí vào tai cô, ngón tay cách lớp quần áo đè lại nộn huyệt của cô, hỏi "Để cho anh nhìn xem em nhớ anh bao nhiêu?
" Lục Yên cắn môi, gật đầụ Tạ Đạo Niên đứng dậy, bình tĩnh cởi cúc áo, bộ đường trang màu trắng thoạt nhìn rất có cảm giác cấm dục, Lục Yên dùng tay bắt đầu giúp anh cởi quần, cởi xuống đến đầu gối, bắp đùi của anh rắn chắc hữu lực, ở giữa quần lót đen phồng lên một