⬅ Trước Tiếp ➡

khiến cô khó xử không biết làm gì.
"Cháu chào bác ạ." Cô khéo léo chào hỏi.
"Ừm." Tạ Vân Bằng đáp lại một tiếng, lấy ra một điếu thuốc sau đó châm lửa, trên tay ông đang cầm một cái bình nhựa, có vẻ như là muốn đi mua dầụ Khuân mặt ông ảm đạm, nhìn Lục Yên không nói gì, mũi thỉnh thoảng nhả ra mấy đợt khói.
Tạ Đạo Niên cầm tay cô, "Bố, con đưa Tiểu Yên vào nhà ngồi một lúc ạ." Tạ Vân Bằng nhìn Tạ Đạo Niên, miệng nhếch lên, "Bố còn phải đi mua dầu đậu phộng, hai đứa vào nhà trước đi." Tạ Đạo Niên nắm tay Lục Yên đi về phía trước, lúc đi ngang qua Tạ Vân Bằng thì cô liền cúi cả đầu và lưng xuống, nói "Chào bác ạ." Tạ Vân Bằng không trả lời.
Lục Yên cắn môi, Tạ Đạo Niên kéo cô đi, vỗ nhẹ vào lưng để trấn an cô.
"Có anh ở đây." ....
Cửa hàng Vân Phù Cư được trang trí theo phong cách cổ điển, tên cửa hàng được viết trên một tấm biển bằng gỗ và treo ở trên cao, bên phải treo ảnh chụp của các chủ cửa hàng đời trước, cô từng nghe Tạ Đạo Niên nói, cái cửa hàng này được mở từ rất lâu về trước rồi, nó được truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác, các bức ảnh trên tường cũng đều là tổ tiên của gia đình họ Tạ.
Trong cửa hàng bày rất nhiều mặt hàng khô, tổ yến, hải sâm đỉa biển , trần bì, trai khô, ngũ chỉ mao đài .
ngũ chỉ mao đài = quả đào lông năm ngón là một loại thực vật, vì lá của nó giống hình bàn tay, và có lông, có quả khi chín giống quả đào Nguồn baidu Trần Lộ đang cân hàng, cửa hàng đang rất đông khách, tất cả đều là khách quen.
Trần Lộ là một người phụ nữ dịu dàng, bà đang nói chuyện với vài người khách, giọng nói nhẹ nhàng, đôi mắt của Tạ Đạo Niên rất giống bà.
Trần Lộ nhìn qua hướng này, thấy Lục Yên, bà cười với cô, "Tiểu Yên, đến rồi à." Lục Yên cầm váy, cười lên nói " Cháu chào bác ạ." Trần Lộ có ấn tượng rất tốt với Lục Yên, lúc trước theo đuổi con trai nhà mình lâu như vậy, cuối cùng cùng theo đuổi được, Trường Canh bây giờ ngày càng vui vẻ, bà không chỉ thích mà còn cảm kích Lục Yên rất nhiềụ Cảm ơn cô gái này đã khiến Trường Canh vui vẻ cởi mở hơn.
Bà đóng gói một túi hàng khô xong, nói với Tạ Đạo Niên, "Ở đây không tiện, Trường Canh dẫn Tiểu Yên vào phòng trong ngồi chơi đi." Tạ Đạo Niên đưa cô đến căn phòng bên cạnh, sau đó đưa cho cô một chén trà hoa quế, "Em uống trà trước đi, anh đi ra ngoài có chút việc." Cô kéo tay anh lại, "Hay là cho em đi cùng nhá." Tạ Đạo Niên hôn nhẹ lên trán cô, "Đừng lo lắng, đợi ở đây một lúc rồi lát nữa anh với em lên tầng trên." Nói xong liền đeo gang tay vào, mở cửa đi ra ngoài.
Lục Yên cầm chén trà lên, lặng lẽ nhìn những cánh hoa trôi nổi trong chén, chóp mũi đều là mùi hoa quế, cô ngắm nhìn xung quang căn phòng, ở một nơi lạ lẫm luôn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.
Cô không vào cửa hàng nhiều, mọi lần đều đến sảnh sau, hoặc phòng của Tạ Đạo Niên mà thôi.
Căn nhà này rất lớn, lần đầu tiên cô đến đây đã cảm thấy kinh ngạc vì nó có rất nhiều phòng.
Đi ra ngoài nhìn, thấy Tạ Đạo Niên đang giới thiệu cây kim ngân cho mấy bác gái, thỉnh thoảng lướt mắt qua đây, thấy cô đang nhìn mình, anh


⬅ Trước Tiếp ➡