⬅ Trước Tiếp ➡

xem Tạ Đạo Niên đang làm gì.
Con đường nơi bọn họ sống có tên là Phân Phương , nghe rất thơ mộng.
Phân phương = hương thơm Năm đó khi Đào Nhạc đến đây, thấy cả khu phố đều là các cửa hàng lâu đời, đã cảm thấy nơi này dường như đang sống trong một thế giới khác, và những người sống ở đây đều có nhịp sống chậm, ngay cả những con chó con mèo cũng đều có bộ dạng lười biếng.
Lục Yên vốn đã lười biếng, ở lại chỗ này, cô lại càng lười biếng hơn.
Khi cô đến cửa sau, cô gọi điện thoại cho anh, sau đó nhìn chăm chú vào cửa sổ trên tầng ba.
Nếu không ngoài dự đoán thì cửa sổ sẽ mở ra, sau đó cô sẽ nhìn thấy một chậu hoa anh thảo.
Điện thoại đã được kết nối, cửa sau bất ngờ được mở ra.
Tạ Đạo Niên dựa người vào cánh cửa nhìn cô, tay trái để trong túi quần, tay còn lại cầm một cái bánh xíu mại , từ từ ăn, khóe miệng nhìn như đang mỉm cười.
xíu mại là một trong những món ăn của người Trung Quốc, cùng họ với món há cảo Hôm nay anh mặc một bộ đường trang màu trắng, tóc được vuốt lên, nhìn đẹp trai tràn đầy sức sống.
đường trang trang phục truyền thống của người Trung Quốc từ thời nhà Thanh Trong tủ quần áo của Tạ Đạo Niên có rất nhiều bộ đường trang màu trắng, anh kể với cô trong nhà anh có người thân làm nghề may, những bộ đường trang của anh đều được đặt may ở đó.
Anh có một người bố nghiêm khắc, Lục Yên chưa bao giờ thấy Tạ Vân Bằng cười với Trường Canh.
"Sao nhanh thế?" Tạ Đạo Niên đút cho cô ăn một miếng xíu mại, "Lúc em đang lén lút đi qua đi lại ở đằng trước cửa hàng, anh đã nhìn thấy." Chỉ chờ điện thoại của cô rồi đi ra.
Lục Yên thẹn thùng cười cười, ăn xong, thấy anh vẫn dựa người vào cửa, bộ dạng bất cần.
Dường như chỉ ở trước mặt cô, Tạ Đạo Niên mới để lộ ra bộ dạng không đứng đắn, cách đứng không đoan chính, động tác cũng không nhã nhặn như vậy.
Đằng sau cánh cửa có một cái hẻm nhỏ, rất yên tĩnh, cô bước đến trước mặt anh, thấy anh vẫn đang cười, cô nhón chân lên, hung hăng cắn môi anh.
Tạ Đạo Niên đảo khách thành chủ, ôm lấy eo của cô, đáp lại nụ hôn của cô.
Cánh cửa yên tĩnh, ánh nắng ấm áp, chiếu xuống chân của cô, cô kiễng chân lên, được anh ôm chặt lấy, cô ôm lại anh.
Hai người hôn nhau không ngừng, Lục Yên thấy lông mi của Tạ Đạo Niên run lên nhè nhẹ, cô buồn cười cắn nhẹ lên bờ môi anh một cái, Tạ Đạo Niên ngạc nhiên, cô lại cắn nhẹ môi anh một cái nữa.
Không đau, chỉ như kiến cắn.
Ngứa, mang theo một chút làm càn.
Tay cô luồn vào trong quần anh nhẹ nhàng vuốt ve.
"Khụ, Khụ ..." Trong sân truyền đến tiếng ho khan, Lục Yên nghe ra tiếng của ai, lập tức buông Tạ Đạo Niên ra.
Trong sân, Tạ Vân Bằng đang đứng chắp tay sau lưng, ánh nắng bị cây xanh che mất, vẻ mặt của ông không rõ là biểu hiện gì, dáng người ông cao lớn, hợp với khuân mặt vạn năm không đổi, nhìn qua rất có cảm giác áp bách.
Ống liếc mắt qua nhìn Lục Yên, giọng nói bình tĩnh, "Trường Canh, sao bạn đến chơi mà không mời vào nhà ngồi chơi một lúc?
" Lục Yên tuy không sợ trời không sợ đất, nhưng đối mặt với vị trưởng bối này, trong lòng cô vẫn có chút thấp thỏm lo lắng.
Tạ Vân Bằng là người cổ hủ, lạc hậu


⬅ Trước Tiếp ➡