⬅ Trước Tiếp ➡

đương, nhưng đừng làm xằng làm bậy." Nói xong liền chăm chú nhìn anh, "Con cũng không phải là người không có chừng mực đúng không?" Nghe được những lời này của Tạ Vân Bằng, Tạ Đạo Niên im lặng một lúc, sau đó buồn bực trả lời, "Vâng ạ." Anh đã không kiềm chế được mà làm xằng làm bậy rồi, vừa nãy còn mới "làm càn" một lúc nữa đó.
Về đến phòng, anh nằm lên giường, nhìn trần nhà đến ngây người, mở điện thoại lên, cô gái nằm trên bàn mỉm cười với anh.
Đứng dậy cầm lấy phi tiêu, phi vài cái.
Không biết cô ấy đang làm gì nhì?
Mặt trời bắt đầu lên cao, chim nhỏ bắt đầu hót, A Bảo duỗi thắt lưng, thân hình mập mạp bắt đầu đi đi lại lại.
Lục Yên đang thu dọn quần áo đem đi giặt, quần áo của Đào Nhạc tương đối nhiều, có khi một ngày thay những ba bộ quần áo, bà đi làm cả tuần, công việc làm chủ yếu vào ban đêm, đôi khi còn làm qua đêm, ban ngày mới về nhà ngủ bù.
Ở trong mắt cô, Đào Nhạc là một người phụ nữ kim cương, một người mạnh mẽ, Lục Yên nhìn bà một mình đi làm từ hai bàn tay trắng làm ra được thành quả như ngày hôm nay A Bảo kêu meo meo, lật người qua lại bên chân của cô.
"A Bảo, mẹ còn đang ngủ, còn kêu nữa là chị đeo vòng chụp cổ vào cho em đó." Vòng chụp cổ là một loại vòng được đeo cho chó mèo, được sử dụng trong trường hợp chó mèo dữ hay cắn người lạ, hoặc đang bôi thuốc tránh việc chó mèo liếm vào thuốc trên cơ thể.
Trong nháy mắt con mèo mập mạp liền chớp chớp mắt không dám kêu lên tiếng, ngoan ngoãn ngồi ở ban công liếm móng vuốt.
Lục Yên cầm quần áo mang đi giặt khô, xuống tầng một, đi đến tiệm giặt khô của chị Bạch Mân ở cuối hành lang.
Tiệm giặt của chị Bạch Mân không lớn lắm, trong tiệm có rất nhiều quần áo đang treo chờ khách hàng đến lấy, chị chủ tiệm đang dùng máy may để sửa quần áo, ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, chị ấy liền cười nói, "Tiểu Yên tới giặt quần áo à?" Bạch Mân là một người phụ nữ dịu dàng, đằng sau đầu là bộ tóc được tết gọn gàng, khuân mặt bầu bĩnh, lời nói nhỏ nhẹ, tính tình hòa thuận.
Người tốt như thế, lại gặp phải một ông chồng vũ phu, ngày nào cũng đi chơi gái, đánh bạc, sau đó về nhà cướp tiền của vợ.
Đúng là đồ rác rưởi, cặn bã.
"Dạ vâng, làm phiền chị Bạch Mân rồi." Bạch Mân nhận đồ, "Không phiền không phiền." Nói xong liền cầm lấy quần áo rồi cẩn thận để chúng vào trong giỏ, sau đó bê vào phòng trong.
Lục Yên đợi ở bên ngoài, chỉ một lúc sau, Bạch Mân đi ra, trên tay cầm một túi quần áo đã giặt xong, "Đây là của lần trước, em xem có đủ không." Lục Yên nhận lấy, nhìn kỹ một chút.
Vào đúng lúc này, có một người đàn ông bước ra từ phòng trong.
"Tiểu Mân, còn chỗ nào phải sửa nữa không?" Tay anh ta cầm một cái cờ lê, dáng người cường tráng, nét mặt cương nghị, quần áo trên người bị ướt một nửa, hơi dính vào cơ thể.
Lục Yên nhớ rõ, anh ta hình như tên là Triêu Thành, là anh trai của chồng chị ấy, còn chưa kết hôn, vẫn luôn buôn bán ở tỉnh khác.
"...
Không có ...
Tiểu Yên, phải quần áo của nhà em không?" Lục Yên gật đầu, trả tiền, " Chị Bạch Mân, em về đây." "Ừ, đi từ từ nhé." .......
Lục Yên mang theo túi quần áo, định đi đến Vân Phù Cư nhìn


⬅ Trước Tiếp ➡