Chương 6
lại rút ra, mồ hôi của hai người không ngừng rơi, cơ thể dây dưa khó rời.
Cảm giác được anh sắp bắn, Lục Yên ôm chặt anh, "Trường Canh, bắn cho em." Tạ Đạo Niên dùng một tay đè hai tay cô lên đầu giường, một tay khác cầm lấy eo cô, thân thể hai người không ngừng lên xuống, cây gậy thịt cứng như sắt nóng xuyên mạnh vào huyệt non của cô, càng ngày càng nóng, càng ngày càng xóc nảy.
Anh không ngừng hôn lên tấm lưng trần của cô, sau đó đầu lưỡi liếm lên gò má của cô, mặt Lục Yên đỏ như ráng chiềụ Sắp đạt cao trào, anh mạnh mẽ đâm vào rút ra, gậy thịt co giật, anh bắn.
Lục Yên cảm nhận được có một dòng dịch nóng, phảng phất lan ra khắp huyệt non, nóng rực, cực kì thoải mái.
Rút gậy thịt ra, cởi áo mưa xuống, bên trong có rất nhiều tinh dịch, đã một tuần anh và cô không làm.
Lục Yên nằm ở trên giường, liên tục thở dốc, Tạ Đạo Niên nằm ở bên cạnh cô, chậm rãi hôn lên lưng cô, hỏi, "Mềm nhũn?" Lục Yên vén tóc mái ướt đẫm mồ hôi, ôm lấy anh, "Ưm " Tạ Đạo Niên đánh nhẹ lên mông của cô, "Giống như em bé vậy." Cô không nói gì, nằm lì ở trong ngực của anh.
Giống như một chú gấu Koala.
Bàn tay cô từ trong ngực của anh lần mò xuống dưới, nắm lấy gậy thịt của anh, tiện tay cũng sờ luôn hai viên ngọc, giọng nói trầm xuống, ngây thơ nói, " Ghê gớm thật, rất thoải mái." Tạ Đạo Niên cười, ôm chặt cô, tay khẽ xoa nắn cái mông của cô.
Trong đêm tối, hai người trần truồng mà ôm nhau, trong một lúc lâu không nói gì.
....
"Vân Phù Cư" vẫn đang mở cửa bán hàng, Tạ Đạo Niên về đến nhà, vén rèm cửa lên, thấy Tạ Vân Bằng đang uống trà.
Nhìn bề ngoài của Tạ Vân Bằng có một loại cảm giác thản nhiên mà uy nghiêm, thói quen sinh hoạt của ông luôn tuân theo những nguyên tắc khiến người khác tức giận, mà nguyên tắc của ông lại nhiềụ Những năm đầu ông dốc sức một mình làm việc chăm chỉ, Tạ Đạo Niên là được di truyền một số thứ từ ông, tuy tính khí hai bố con không giống nhau, nhưng có rất nhiều thói quen sinh hoạt giống nhaụ Nhìn thấy anh, Tạ Vân Bằng hỏi, "Sao đi ra ngoài lâu như vậy?" "Dạ, tại đi nhiều chỗ ạ." Tạ Đạo Niên ngồi xuống bên cạnh ông, Tạ Vân Bằng rót trà cho anh, " Đi chơi cùng cô nhóc kia?" "Vâng ạ." Tạ Vân Bằng uống một hớp trà, nhìn kỹ con trai mình, Tạ Đạo Niên bị ông nhìn nhưng anh không thấy có chút chột dạ nào, ngồi yên lặng.
"Trường Canh, sắp tốt nghiệp." "Vâng, bố." "Đã có kế hoạch gì cho sau này chưa?
" Tạ Đạo Niên gật đầu, "Đã có kế hoạch." Thấy anh trả lời chắc chắn, Tạ Vân Bằng để chén trà xuống, "Con lên kế hoạch gì bố không quản, nhưng đừng để tương lai bị trì hoãn, còn nữa, người vợ là một người rất quan trọng, nên xem xét suy nghĩ lựa chọn cho kỹ." Tạ Vân Bằng vẫn luôn không thích Lục Yên, cô kém rất xa người con dâu lý tưởng của ông.
"Con sẽ chú ý, bố đừng lo lắng." Tạ Vân Bằng nhìn người con trai ưu tú của mình, trong lòng vừa cảm khái, vừa lo lắng, dù quan tâm thế nào, thì vẻ mặt của ông vẫn rất nghiêm khắc, thậm chí không nhìn ra được một sự ấm áp nào, đây là cách giáo dục của ông.
"Không còn sớm nữa, đi nghỉ ngơi đi." Khi anh bước lên cầu thang, Tạ Vân Bằng nói "Trường Canh, yêu đương thì yêu