⬅ Trước Tiếp ➡

dục, sau đó anh không bao giờ ...
muốn bò lên nữa.
Dò tìm vào sâu bên trong, sờ thấy ẩm ướt, cô đã động tình từ lâu, ngón tay của anh di chuyển trên cơ thể cô, di chuyển đến chỗ nào, chỗ đó liền run rẩy.
Hai bắp đùi của Lục Yên kẹp chặt vào hông của anh, khuôn mặt của cô cọ vào tai của anh, "Trường Canh, tiến vào, nhanh lên." Anh hôn lên cổ cô, bàn tay cầm lấy bộ ngực của cô, thịt tràn ra từ hai bàn tay của anh, Lục Yên vươn tay xoa nắn cây gậy thịt của anh, cũng không quên nâng hai viên ngọc của anh lên xoa nắn, hơi thở của Tạ Đạo Niên càng thêm nặng nề, anh tách hai đùi cô ra, sau đó kéo mở hai cánh cửa thiên đường, đặt ngón tay lên đó, rồi chậm rãi chui vào trong.
"Đừng khẩn trương." Anh nâng mông cô lên, bóp nhẹ một cái, sau đó tiến vào sâu hơn.
Lục Yên tự ấn hạt châu nhỏ của mình, trong u kính tràn ra càng nhiều dịch ngọt, Tạ Đạo Niên cầm gậy thịt đưa vào từ từ, rốt cuộc cũng đi vào hoàn toàn.
u kính con đường nhỏ tối tăm "Ưm ." cô ôm chặt anh, hai đùi càng thêm siết chặt lấy eo của anh.
Cuối cùng cũng kết hợp .
kết hợp 1.
Là một động từ dùng để chỉ sự kết nối chặt chẽ giữa người với người, vật với vật; 2.
đề cập đến vợ chồng, kết hôn.
Bên trong như có hàng nghìn hàng vạn cái miệng nhỏ cắn mút lấy vật thô to của anh, khiến anh không chịu được liền run rẩy mấy cái.
Tạ Đạo Niên hít sâu, bắt đầu di chuyển vào sâu ra nông.
Gậy thịt đâm vào huyệt non của cô, thân thể hai người không ngừng va chạm vào nhau, cái giường cũng bắt đầu phát ra tiếng "kẽo cọt".
Đèn bàn học chỉ chiếu sáng một góc, trong đêm tối cơ thể hai người liên tục quyện vào nhaụ Tiếng hai người hôn nhau không ngừng vang lên, cùng với đó là hương thơm từ máy xông hương, ngấm vào từng ngõ ngách trên cơ thể hai người.
Tạ Đạo Niên kéo hai chân Lục Yên lên vai của mình, mồ hôi từng hạt rơi xuống cổ anh, theo từng đợt đâm vào rút ra mà hình xăm hồ điệp trên mu bàn chân của Lục Yên như đang nhảy múa.
Nếu như ngày đó cô không đến Vân Phù Cư, cô sẽ không gặp được anh, và cô cũng không tìm được người đàn ông của đời mình.
Hai người đang ở rất gần nhau, dường như là không có khoảng cách.
Tạ Đạo Niên nhẹ nhàng luật động, nhìn cô không chớp mắt, ngực cô nảy lên từng đợt, anh bóp nhẹ cái mông căng tròn của cô, gậy thịt không ngừng ra vào huyệt non của cô, khiến dịch ngọt liên tục tràn ra cửa huyệt, bám vào gậy thịt của anh.
Lục Yên xoay người lại, ngồi lên, từ từ lên lên xuống xuống khiến hai con thỏ trắng trước ngực không ngừng nhảy lên xuống, muốn cho anh nhìn rõ hơn, nên cô kéo hai cánh hoa ra, huyệt non đang bao lại vật nam tính của anh, tham lam mà phun ra nuốt vào.
Hai người kéo dài mãi, ái dịch không ngừng tràn ra, môi hai người không ngừng quấn quýt lấy nhaụ Anh mạnh mẽ đâm cô.
Mắt của Tạ Đạo Niên đỏ lên, anh đè mông cô lại, nửa người dưới không ngừng ra ra vào vào.
"A, Trường Canh thật là mãnh liệt " cô ôm hai tay anh, không có lực mà ngã vào ngực anh, Tạ Đạo Niên cúi đầu xuống, giơ chân cô lên cao, không ngừng đâm sâu, "Anh thế nào cơ?" mãnh liệt = mạnh mẽ và dữ dội.
Gậy thịt liên tục đâm vào rồi


⬅ Trước Tiếp ➡