Chương 16
ném đến dưới chân anh ta, bùm bùm tiếng pháo nổ, anh ta bị giật mình la lớn lên, nước đái dính ướt quần.
Vẫn chưa phản ứng kịp, đã lại có một cái pháo nữa được ném đến, vì pháo nổ nga dưới chân nên anh ta phải bước lùi lại phía sau mấy bước, đầu óc không tỉnh táo, thậm chí không nhìn thấy ai, hét lên, "Con bà nhà nó, tên khốn kiếp nào ...
" Còn chưa chửi xong, đã lại có một chuỗi pháo nữa được ném đến, anh ta sợ quá chạy trối chết, chờ pháo nổ hết, anh ta bắt đầu tìm kiếm xung quanh, nhặt lên một cái gậy bằng gỗ.
Mà Lục Yên, đã sớm nhân cơ hội anh ta đang chửi rủa thì ôm A Bảo chạy xa rồi.
Cô chạy rất nhanh, A Bảo được ôm trong ngực bị kích động, kêu meo meo meo, vẻ mặt cau có, Lục Yên lấy điện thoại ra gọi cho Tạ Đạo Niên.
"Trường Canh, nhanh lên, đến hẻm nhỏ đợi em." Tạ Đạo Niên nghe thấy tiếng cô thở gấp, tưởng rằng cô có chuyện gì, đang định hỏi thì cô đã cúp máy.
Anh đến hẻm nhỏ đợi cô, một lúc sau thấy cô mặc váy đỏ đang chạy về phía anh, được đèn đường chiếu rọi xuống, như một ngọn lửa đang di chuyển.
A Bảo cũng đang chạy nhanh theo ở phía sau, cái mông như bay lên.
Vẻ mặt cô vui mừng, không nói gì, Tạ Đạo Niên cũng cười theo cô, cô vươn tay ra, Tạ Đạo Niên kéo cô lại gần anh.
Một nụ hôn nặng nề rơi xuống, Tạ Đạo Niên lùi về sau mấy bước, bị cô đè lên tường, hai người hôn nhau ở nơi góc tối, cô vẫn đang thở dốc, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt anh, từng lỗ chân lông của anh đều cảm nhận được sự nhiệt tình của cô.
Hôn đã lâu, khí oxy cũng đều đã bị tiêu hao hết, anh buông cô ra, thở dốc nói, "Có việc gì mà vui đến vậy?" Cô thở gấp nói, "Em ...
vừa nãy ..
vừa trừng trị được một kẻ vũ phụ" Tạ Đạo Niên tỉ mỉ kiểm tra người cô, giọng nói lo lắng, "Em có bị thương ở đâu không?" Lục Yên xua tay, cô mặt mày hớn hở, "Em mua ba chuỗi pháo đốt ném vào anh ta." Tạ Đạo Niên không nhịn được cười, trò này mà cũng nghĩ ra được.
"Nhân lúc anh ta chưa kịp phản ứng, em liền chạy." Nói xong, cô cảm thấy khó chịu ở bàn chân, cô xoay xoay chân, ngồi xuống cạnh cửa, cởi giày, "Đau quá , đi giày da chạy một mạch." Tạ Đạo Niên ngồi xổm xuống xoa bóp chân cho cô, "Nếu có chuyện như này, thì em phải nói cho anh biết, anh làm cùng với em." Lục Yên nhướn mày, ánh mắt như muốn nói, anh mà cũng làm loại chuyện này à?
"Về sau nếu có chuyện như vậy, em chắc chắn sẽ nói cho anh biết." Cô nhíu nhíu mày, lắc đầu, "Miệng quạ đen, phải nói chuyện như này sẽ không xảy ra nữa." Tạ Đạo Niên cười nhẹ, chuyên tâm xoa bóp chân cho cô, cách một lớp tất da chân mỏng, nhẹ nhàng xoa bóp ngón chân đỏ lên vì chạy một lúc lâụ Lực tay không mạnh không nhẹ, vừa vặn, rất thoải mái.
Lông mi của anh rất dài, ánh mắt chuyên chú xoa bóp cho cô, cô nhịn không được trêu đùa anh.
Mỗi lần anh nghiêm túc, cô đều sẽ trêu chọc anh.
Một cái chân giẫm hờ lên vai anh, chậm rãi đi xuống, trượt qua lồng ngực của anh, rồi qua bụng của anh, xuống đến đũng quần anh, nhẹ nhàng đè lên.
"Trường Canh ." Chỉ nói nửa trừng.
Tạ Đạo Niên ngẩng đầu lên nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên, lấy tay đè cái chân