Chương 17
đang làm loạn của cô lại, nhẹ nhàng cù lòng bàn chân của cô.
"Ha ...
" cô co cổ lại, muốn rút chân về, không ngờ rằng anh càng cù mạnh hơn.
Cô ngã vào cánh cửa, cười không thể kiềm chế được, Tạ Đạo Niên cù cả hai chân cô, Lục Yên cười run rẩy cả người.
Tạ Đạo Niên cười nói, "Không phải em rất giỏi à?" "Em sai rồi, em sai rồi." Cô muốn thu chân về, không muốn bị anh cù tiếp, hai chân Lục Yên vòng qua eo anh.
Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy ý cười, thân dưới vì bị cô cọ mà nóng bừng bừng.
Anh và cô đều hiểu điều đó.
Ánh trăng trên trời chiếu xuống cơ thể hai người, khiến hai người tỏa sáng trong đêm tối.
"Đêm nay chắc là không thể ở đây được." Anh tưởng cô xảy ra chuyện gì, nên đã nói với bố mẹ là đi ra ngoài chơi với bạn cùng lớp, nếu bây giờ anh quay về, thì đúng là giấu đầu hở đuôi.
Lục Yên dùng tay đấm nhẹ vào ngực của anh, "Vậy giờ đi đâu?" Anh tới gần tai của cô, thổi nhẹ một hơi, ngứa từ tai lan ra khắp toàn thân.
"Hay là ?
" Anh dán sát vào tai cô, nói hai từ.
Cô vùi đầu vào cổ anh không nói gì.
Tạ Đạo Niên ôm chặt cô lại, sau đó anh nói bên tai cô "Anh biết một chỗ, em có muốn đi không?" Trời ơi, không nên nói chuyện sát ở bên tai cô, vì như vậy quá câu người.
Cô véo eo anh, Tạ Đạo Niên vỗ vỗ cái mông căng tròn của cô, "Nào, nằm lên lưng anh." Lục Yên rời khỏi lồng ngực của anh, sau đó đi ra sau leo lên lưng của anh.
"Còn A Bảo?" Bây giờ cô mới nhớ tới con mèo màu cam của nhà mình.
"Vừa nãy nó đã chạy đi rồi." Nó vốn là một con mèo nuôi thả, hơn nữa lúc nãy Lục Yên đã cởi dây buộc ở cổ ra, giờ đã sớm không thấy bóng dáng của nó ở đâụ Kế tiếp là thời gian của hai người họ.
...
Trong một nhà nghỉ dành cho các đôi lứa, tầng 2, phòng giường lớn.
Một cái váy màu đỏ rơi xuống cái ghế cạnh giường, và bên cạnh nó có một cái áo sơ mi trắng.
Cô gái một tay nắm ga trải giường màu vàng, vặn vẹo cơ thể, thể hiện sự mong muốn của mình.
Đôi chân trắng nõn cọ cọ xuống ga trải giường, hình xăm hồ điệp trên mu bàn chân càng thêm sinh động.
Tóc đen xõa tung trên giường, giống như thác nước.
"Ưm ." Đôi môi đỏ mọng rên rỉ thành tiếng, lông mi của Lục Yên run rẩy, lông mày lá liễu của cô hơi nhíu lại.
Bàn tay của cô gái đang giữ lấy cái đầu của người đàn ông đang ở giữa hai chân mình, nhẹ nhàng nắm chặt mái tóc đen của anh.
Trên trần nhà có một cái bóng đèn tỏa ánh sáng vàng, vừa mập mờ vừa ám muội.
Hai người đã tắm, cả người tỏa ra hương thơm thanh mát, chân của cô thỉnh thoảng cọ cọ xuống lưng anh, thắt lưng của cô cong lên như nàng tiên cá.
Anh ngẩng đầu lên chăm chú nhìn cô, cái miệng cô mở ra rồi lại khép lại, vẻ mặt vui sướng vì động tác của anh.
Đầu lưỡi của anh thăm dò ở bên ngoài một lúc, sau đó mới tiến vào, mút mạnh quấn lấy dịch ngọt trong suốt.
Anh giống như người chèo thuyền giỏi, và đầu lưỡi của anh chính là dụng cụ để chèo thuyết tốt nhất.
Mà cái thuyền nhỏ này, dưới sự chèo lái của anh đã càng ngày càng đi xa.
Cảnh xuân tươi đẹp, những lời muốn nói vẫn chưa nói hết.
Đào hoa đàm thủy , sâu