Chương 2
nhạy bén bắt được một tia hốt hoảng chợt lóe lên rồi biến mất trong mắt nam nhân, đối với nhiệm vụ kế tiếp của mình càng có lòng tin hơn.
Nhờ có vẻ mặt nhợt nhạt này, Ninh Uyển lại cúi đầu giọng rưng rưng nói "Công tử...
Ta là yêu hồ đến từ núi Tây Sơn, không phải là nữ tử không nhà để về, chẳng qua là lúc tu hành gặp lôi kiếp, trong thời gian ngắn không cách nào trở về núi...." "Cái gì?
Cô nương không phải người sao?" Đôi mắt Lâm Nguyên Khê trợn trừng tròn xoe, hiển nhiên tin tức này đối với hắn có ảnh hưởng rất lớn, Ninh Uyển càng cúi đầu thấp hơn...
Lâm Nguyên Khê tựa hồ ý thức được thanh âm mình quá lớn, hắn cũng đã từng đọc về yêu hồ trong thoại bản kỳ lạ, nhưng lúc ấy cũng lơ đễnh, không nghĩ tới mình sẽ gặp phải.
Nhìn thấy nữ nhân ở trên giường cúi đầu thấp đến nỗi chỉ có thể nhìn thấy một đầu tóc đen, nhẹ nhàng thở ra một hơi, mềm giọng nói "Cô nương, thực xin lỗi..." Đọc sách kết thúc muộn, Lâm Nguyên Khê rửa mặt xong nằm trên giường chuẩn bị ngủ, một con bạch hồ thân hình trắng như tuyết, bộ lông mượt mà đang ra vẻ đáng thương ngồi xổm trên giường, hai mắt ướt át nhìn hắn, mang theo vẻ ủy khuất kêu "woo woó.
"Aiiii, thôi." Lâm Nguyên Khê nhất thời cảm thấy vô lực, kể từ ngày đó biết được chân tướng cũng không đuổi Ninh Uyển đi, mỗi đêm tiểu súc sinh này đều làm vẻ đáng thương ngồi xổm nhìn, ngoài cửa sổ là gió lạnh rít gào, tuyết nhỏ, hắn lại lần nữa thở dài, "Lên đây đi." Ninh Uyển biến thành hồ ly vui vẻ ngao ô một tiếng, bật người dậy, thuần thục chui vào chăn, ngoan ngoãn nằm trên ngực nam nhân.
Hắn chỉ mặc một chiếc áo lót lụa trắng hở ngực, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ, chóp mũi thoang thoảng mùi trúc xanh, Ninh Uyển đỏ mặt, lại dụi dụi vào người hắn.
"Ngoan, đừng làm loạn." Lâm Nguyên Khê mở miệng, giọng nói trầm thấp mang theo tia cưng chiều mà chính hắn cũng không phát hiện ra.
Vật nhỏ đầy lông được hắn ôm trong lòng, rất ấm áp, hắn đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.
Hắn vốn là con trai út của Lâm gia, một gia đình giàu có ở trấn Thanh Loan, cha mẹ sủng ái, huynh hữu đệ cung , cơm ăn áo mặc đầy đủ, kẻ hầu người hạ vây quanh.
Tuy nhiên, hắn từ nhỏ thích đọc sách, ghét bỏ hoàn cảnh ở nhà quá mức ồn ào, vì thế xin mẫu thân để hắn một mình ở trong nhà tranh tại núi tuyết ngoại ô Điệp Thúy, mỗi tháng chỉ cho một người hầu đưa tới đồ ăn thức mặc, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền.
Huynh hữu đệ cung Anh em hòa mục thân ái tôn kính lẫn nhaụ Có sách làm bạn, hắn chưa bao giờ cảm thấy tịch mịch, từ khi cùng hồ ly nho nhỏ này gặp nhau, hắn đã dần nảy sinh một loại cảm tình an ủi.
Lông tuyết mềm mịn trơn bóng, mang theo cảm giác thỏa mãn khó tả, Lâm Nguyên Khê chậm rãi nhắm mắt lại "Ngủ đi." Trong giấc ngủ mơ hồ, Lâm Nguyên Khê cảm thấy toàn thân nóng bừng, một loại xung động vừa quen thuộc vừa xa lạ xông thẳng vào tế não...
Hắn mở mắt ra, mượn ánh tuyết bên ngoài cửa sổ, phát hiện không biết từ lúc nào chăn của hắn đã vén lên, áo trong bị cởi bỏ, để lộ bộ ngực trần.
Chắc...
chắc là do quá nóng chăng?
Nhiệt độ cơ thể của con thú nhỏ đang rúc vào người hắn rất cao, giống như một lò sưởi nhỏ, lúc này nó đang cuộn tròn ngủ ngon lành, Lâm Nguyên Khê lắc đầu, kỳ quái, sao hắn lại cảm thấy hồ ly nhỏ đang cười nhỉ.
Chỉ thấy nó vừa ngủ vừa