Chương 3
vươn cái lưỡi phấn nộn hồng hồng ra, mân mê hạt đậu đỏ trước ngực hắn, trong đầu "oanh" một tiếng, hơi thở trở lên kịch liệt, có cơn tê tê dại dại rung động không thể áp chế được xông lên.
Tiểu hồ ly giống như đang được ăn kẹo, hút tạp một vòng.
Đậu đỏ lập tức run lẩy bẩy dựng dậy, Lâm Nguyên Khê thở hổn hển, một chiếc lều cao dựng lên giữa hai chân hắn, đỉnh khố trắng đã bị thấm ướt.
Cố tình tiểu hồ ly kia vẫn còn đang chìm trong mộng đẹp vẫy chiếc đuôi lông xù to lớn lướt qua đỉnh lều giữa hai chân của thư sinh ...
Dòng điện ngứa ngáy trong nháy mắt tập trung ở hạ thể, giống như bị ngàn vạn con bọ gặm nhấm, cơ bắp toàn thân Lâm Nguyên Khê trong nháy mắt căng chặt, hắn cắn chặt môi mỏng, không ngăn nổi tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng.
Hắn bực bội nhét tiểu hồ ly vào trong chăn, dưới ánh sáng tuyết mỏng lao ra khỏi phòng....
Đôi mi vốn khép kín của Ninh Uyển khẽ mở ra, trong đôi mắt trong veo hiện lên một tia giảo hoạt, tên ngốc anh tuấn này thật sự rất nhạy cảm lại thanh khiết nha.
Mưu đồ của nàng đã thành công, mặc dù hắn vẫn còn giữ khoảng cách với hình người của nàng, nhưng lại không có biện pháp cưỡng lại tiểu hồ ly dễ thương.
Con ngươi chuyển động một cái, Ninh Uyển khẽ vung đuôi, sau đó khôi phục lại hình người, nằm xuống.
Lâm Nguyên Khê dùng tuyết mịn chà xát tẩy rửa thân thể, vén rèm cửa ra chợt thấy trong ánh sáng ban mai yếu ớt, một nữ tử nửa che nửa đậy đang nằm trong chiếc chăn thuần sắc.
Cái eo thon nhỏ không cách nào nắm lấy, quần áo xốc xếch, lộ ra nửa bộ tuyết nhũ mỹ lệ..
Khí huyết thư sinh trong nháy mắt dâng trào, lại vén rèm cửa ra đi vào trong tuyết...
Mấy ngày tiếp theo đối với Lâm Nguyên Khê có thể nói là vô cùng khó khăn.
Thời điểm ban ngày đọc sách, Ninh Uyển sẽ lẳng lặng biến thành hình người đứng sang bên cạnh.
Hắn xưa nay luôn thích đốt một chút hương xông nhàn nhạt, nhưng giờ đây việc này tự nhiên lại do Ninh Uyển đảm nhận.
Từ khi nhà tranh nho nhỏ có nàng vào ở, lúc đọc sách khát nước trong tay luôn luôn có trà nóng ở bên, đói bụng thì đến cách vách sẽ sẵn có đồ ăn tươi mới ngon miệng, chậu than cũng chưa từng bị tắt.
Ngay cả khi hắn sáng sớm đi tập thể dục, bên phòng trong sẽ luôn có một thùng nước ấm....
Mỗi khi hắn từ trang sách ngẩng đầu lên luôn có một nữ tử tuyệt sắc nằm lặng lẽ trên bàn ánh vào trong mắt hắn.
Da nàng trắng nõn hồng hào, mày ngài mắt phượng, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, ngây thơ nhưng không kém phần quyến rũ nhìn hắn, mỗi khi mệt mỏi liền gật đầu ngủ gật.
Có lẽ là do bàn sách không quá cao, đồng thời nàng lại nằm ở trên bàn, còn có một đôi đỉnh cao đầy đặn đứng thẳng....
Hắn nuốt nuốt nước miếng, cơ hồ cùng lúc đó, vật ẩn dưới miên bào rộng lớn thấp thoáng có khí thế dâng trào ngẩng đầu lên.
Lâm Nguyên Khê hô hấp dồn dập, đang định chuẩn bị bảo nàng đi ra, nữ tử đã thay đổi tư thế, một chiếc bánh bao tuyết dễ thương áp lên bàn tay hắn, ôm lấy tay trái hắn gối lên ngủ...
Vẻ mặt Lâm Nguyên Khê âm trầm, có lòng muốn đẩy nó xuống, nhưng là làm sao cũng không giơ tay lên được, thậm chí còn phải dùng tay phải lật sách, động tác nhẹ lại càng nhẹ, như sợ nàng gối không đủ thoải mái.
Nhớ lại có khi hắn gọi nàng nhưng lại không nhận được câu trả lời, hắn vén rèm cửa lên, lọt vào trong tầm mắt