Chương 6
lần nữa được không." Nghê Thanh Gia đang nói thật.
Nghê Thanh Gia đợi Trần Kính hỏi cô "Tại sao lại phân tâm", sau đó cô sẽ chòng ghẹo anh một phen.
Nhưng Trần Kính chỉ gật đầu, thật sự giảng lại.
Miệng có chút khô khốc, anh nuốt nuốt nước miếng, nốt ruồi nhỏ trên trái táo cổ lăn lên lộn xuống.
Ánh mắt Nghê Thanh Gia di chuyển theo nốt ruồi kia, cô vô thức liếm môi.
Cô chậm rãi nói "Cảm ơn nhé Trần Kính, xin lỗi vì đã quấy rầy việc học của cậụ" hltm "......Không sao." Nghê Thanh Gia chuyển ghế trở lại vị trí ban đầu, nhìn lại đôi tai hồng hồng của anh, nhoẻn miệng cười "Trần Kính, tớ về trước nha, ngày mai gặp lại." Nhà cô ở cùng hướng với Trần Kính, Nghê Thanh Gia đã từng gặp anh ở đoạn gần nhà cô.
Cô tự hỏi liệu Trần Kính có đề nghị về chung không, dù sao bây giờ cũng đã khá muộn.
"Ừ." Trần Kính nhẹ giọng đáp, hoàn toàn không nghĩ nhiều như thế.
Nghê Thanh Gia "..." Tốt lắm.
Không vội, cô có rất nhiều cách.
Nghê Thanh Gia đeo cặp sách lên vai.
Mãi đến khi bóng dáng của cô rời khỏi lớp học, Trần Kính mới thở phào như trút được gánh nặng.
Muốn làm vài đề trước khi về nhà mà tâm chẳng yên.
Mùi thơm mơ hồ dường như vẫn còn quanh quẩn bên cạnh, anh hơi nản lòng nhéo nhéo mi tâm, thu dọn đồ đạc.
Đi ngang qua chiếc ghế bàn trước, thoáng thấy trên ghế có một sợi tóc dài.
Trần Kính chợt dừng lại, cẩn thận nhặt nó lên và nhét vào túi như một tên trộm.
Nhà của Nghê Thanh Gia cách trường khoảng mười phút đi bộ.
Cô bước đi chậm chạp, Trần Kính đã nhìn thấy cô sau khi đạp xe vài phút.
Trần Kính không gọi cô, chỉ đi theo xa xa phía saụ Thấy Nghê Thanh Gia cuối cùng cũng rẽ vào con hẻm của mình, Trần Kính đi về nhà.
Lần mò vào phòng.
Trần Kính ngồi im lặng trên ghế một lúc, đút tay vào túi nhưng không có gì.
Sợi tóc đó đã bay đi trong lúc đạp xe.
Anh nắm chặt lòng bàn tay, chỉ cầm được không khí lắc lắc đầụ Ngày hôm sau, tại cuộc họp sau khi tập thể dục buổi sáng, lãnh đạo nhà trường lại bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng đạo, từ ngoại hình, trang phục của một số học sinh cho đến việc đảm bảo an toàn tài sản công trong trường.
Chân của Nghê Thanh Gia bị tê do đứng lâu, cô ngáp một cách uể oải.
"Cuối cùng, còn có một chuyện cần các em chú ý." Cuối cùng cũng kết thúc, Nghê Thanh Gia nghĩ.
"Vào thứ sáu tuần trước, một bạn nữ học lớp 12 trường chúng ta đã gặp một vài tên côn đồ đòi tiền trên đường về nhà.
Trường chúng ta đã chủ động liên hệ với cảnh sát, sau khi tìm được mấy tên đó đã thực hiện phê bình giáo dục." "Vì số tiền không lớn, nghe nói bọn họ có thái độ tốt nhận lỗi nên đã được thả.
Nhưng không biết trong lòng bọn họ có thật sự nghĩ như vậy hay không.
Các em hãy nhớ chú ý an toàn khi đi trên đường, nếu gặp phải cũng đừng đối đầu với bọn chúng, an toàn của bản thân là trên hết, sau đó nhất định phải nói cho ba mẹ và thầy cô biết..." hltm "Tốt nhất là nên đi cùng nhau, dù là nữ sinh hay nam sinh cũng phải tự bảo vệ mình...
Được rồi, cuộc họp buổi sáng hôm nay kết thúc tại đây, giải tán." Không biết đám học sinh có nghe vào không, bắt đầu tản ra như ong vỡ tổ.
"Là học sinh tiểu học hay gì, còn cướp tiền tiêu vặt của người khác, có giỏi thì đi cướp ngân hàng luôn đi." Tiết Miểu Miểu bĩu môi.
Nghê Thanh Gia tiếp lời, "Đừng, học sinh tiểu học từ chối cõng cái