⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

nồi này." Cô nheo mắt nhìn bầu trời phía trên tòa nhà giảng dạy, những đám mây tản ra thành một làn sương mỏng, ánh nắng ban mai màu da cam chiếu xuyên qua những đám mây mỏng, giống như một cơn mưa nhẹ từ dải ngân hà.
hltm Nghê Thanh Gia mỉm cười.
Ngay cả ông trời cũng đang giúp cô.
Nghê Thanh Gia không đi hướng phòng học mà đi hướng khác.
Tiết Miểu Miểu hỏi "Cậu đi đâu?" Nghê Thanh Gia nói một cách thần bí "Bảo vệ tình yêu sắp tới của tớ." Tiết Miểu Miểu trừng mắt xem thường "Gớm quá đi." Khi Nghê Thanh Gia trở về lớp, chỉ còn một phút nữa là vào tiết học.
Cô đi vào bằng cửa sau, đi đến chỗ ngồi của Trần Kính .
"Trần Kính." Trần Kính ngạc nhiên ngước lên, như thể bị giật mình bởi lời chào đột ngột của cô.
Nghê Thanh Gia lấy ra từ trong túi đồng phục một thứ gì đó nhét vào tay anh, đầu ngón tay chạm nhẹ vào da thịt, vô tình hay cố ý dừng lại vài giây, "Cảm ơn cậu hôm qua đã giảng bài cho tớ." Tiếng chuông vang lên, Nghê Thanh Gia vội vàng trở lại chỗ ngồi của mình.
Trần Kính hoàn toàn không kịp phản ứng, anh ngơ ngác nhìn hộp trà sữa trong tay, vị chocolate, vẫn còn nóng.
Trong lòng bàn tay đột nhiên có một luồng hơi ấm, nơi cô chạm vào tê dại.
Bao bì màu nâu đỏ rất giống với màu tóc của cô.
Anh liếc nhìn chỗ ngồi cạnh cửa sổ, lướt qua trong chớp mắt rồi nhìn lại bảng đen.
Sau giờ học, Nghê Thanh Gia định đi kiểm tra xem Trần Kính đã uống nó hay chưa.
"Nghê Thanh Gia, có người tìm cậu kìa." Một bạn học hô lên.
Nghê Thanh Gia đổi hướng khi đi về phía Trần Kính, đi đến cửa sau của lớp học.
Trâu Tuấn như thần giữ cửa "Nghê Thanh Gia." Nghê Thanh Gia nhớ mãi mùi hương đó, yên lặng rời xa cậu ta một bước, "Cậu làm cái gì thế?" "Cậu không nghe những gì lãnh đạo nhà trường nói lúc sáng sao?
Đường xá ban đêm dạo này rất loạn, đám nhóc côn đồ kia rất hư hỏng, cậu lại xinh đẹp, lỡ như gặp được...
Như vậy đi, lát nữa tớ đưa cậu về, tớ sẽ bảo vệ cậụ" Trâu Tuấn vỗ vào bộ ngực rắn chắc của mình, phát ra tiếng bang bang.
"Đừng có rủa tớ." Nghê Thanh Gia khoanh tay, "Tớ thấy cậu mới giống côn đồ hơn." Nghĩ đến "bất ngờ" xấu hổ trước đó, Trâu Tuấn sờ mũi.
Thấy Nghê Thanh Gia vui vẻ, cậu muốn thử cô, nhưng ai ngờ cô lại phản ứng mạnh như vậy.
Trâu Tuấn "Tớ đang lo lắng cho sự an toàn của cậụ" "Nhà tớ không ở cùng khu với nhà cậụ" "Tớ không ngại đường xa." Nghê Thanh Gia ha hả hai tiếng "Trâu Tuấn, tớ đã nói với cậu rất nhiều lần rằng chúng ta không có khả năng.
Cậu nên từ bỏ đi, cậu không phải là mẫu người của tớ." "Đừng tuyệt tình như thế..." "Được rồi, tớ còn có việc phải làm." Nghê Thanh Gia bỏ chạy.
Cô phàn nàn với Tiết Miểu Miểu, quên mất phải đi kiểm tra xem Trần Kính có uống trà sữa hay không.
"Cậu nói tâm cậu ta không tốt?" Tiết Miểu Miểu phân tích cho Nghê Thanh Gia "Tớ thì cảm thấy cậu ta nửa tốt nửa xấụ Cậu ta muốn bảo vệ cậu là thật, muốn "chơi" cậu cũng là thật.
Gia Gia, nếu cậu không thích cậu ta thì nên tìm người khác tiện đường để đi cùng, một cô gái như cậu về một mình buổi tối khá nguy hiểm." Tiết Miểu Miểu là học sinh nội trú, vậy nên cô ấy không cần phải lo lắng về vấn đề này.
Điều này Nghê Thanh Gia đã nghĩ đến từ lâu, hiện tại cô chỉ quan tâm làm thế nào để Trâu Tuấn bỏ cuộc, cô bực bội kéo kéo đuôi tóc "Khi nào thì cậu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡