Chương 2
“Hạ Đồng, bế cô ta đi.”
“Vâng.”
Hạ Đồng bế bổng người kia lên, trực tiếp đem cô rời khỏi phiên đấu giá.
Lục Hiểu Dư bấy giờ cũng không mấy bận tâm nữa, hoàn toàn dựa dẫm vào bờ ngực rắn rỏi. Hai mắt cô mơ hồ nhìn vào tấm lưng lớn, người đàn ông đó… về sau sẽ là chủ nhân của cô.
Tống Ngụy ảm đạm ngồi trong xe, hơi thở người đàn ông sớm đã nặng nề đến đáng sợ. Hắn tựa đầu ra ghế, nâng tay nới lỏng cà vạt. Rốt cuộc là kẻ điên nào dám chuốc thuốc hắn?
“Tiên sinh, anh chịu đựng được chứ?” Hạ Đồng cất giọng hỏi.
Hắn im lặng không nói, lúc lâu mới “ừ” một tiếng đáp lại. Hắn khổ cực rèn luyện bản thân từ nhỏ, chỉ với bấy nhiêu đây đã là cái thá gì?
Mắt ưng khẽ nhìn sang nữ nhân bên cạnh “Tên gì?”
“Lục… Lục Hiểu Dư.”
“Tuổi?”
“2… 20…”
Mi tâm hắn nhíu lại, trầm giọng “Sợ tôi?”
“…” Lục Hiểu Dư mím môi, hai tay bấu chặt lấy mảnh vải trên người “Tôi không...”
“Vậy cô có tính nói lắp?”
“Tôi không có…”
Hắn không nói gì nữa, nâng tay day nhẹ thái dương. Hoả dục trong người càng lúc càng khó lòng khống chế. Tống Ngụy nuốt vào ngụm nước bọt, trên mặt xuất hiện vài ba giọt mồ hôi. Chết tiệt
Lục Hiểu Dư thấy hắn khó chịu, đoán chừng người này không thích thái độ của cô vừa rồi. Môi mỏng càng lúc càng mím chặt, mãi đến khi bờ môi tê rần, mới chậm rãi nhả ra.
“Chúng ta… đi đâu vậy?”
“Đến khách sạn làm tình.”
============================================================
“Chúng ta… đi đâu vậy?”
“Đến khách sạn làm tình.”
Lục Hiểu Dư không nói, im lặng nhìn ra phía ngoài cửa. Cũng không lấy làm lạ, kể từ khi người kia thản nhiên ký tên vào tờ giấy bán thân, cô sớm đã biết kết cục của mình ra sao rồi.
…
Khách sạn, phòng tổng thống.
Tống Ngụy cởi bỏ lớp áo vest, lại quay ra nhìn người kia. Ảm đạm lên tiếng “Vào trong tắm rửa, đừng để tôi đợi lâụ”
Lục Hiểu Dư không nói, chỉ nhẹ gật đầu đáp lại.
Người đàn ông nằm tựa vào thành giường, trên gương mặt điềm đạm dần lộ ra vài ba tia nguy hiểm. Là kẻ to gan nào dám hạ thuốc kích thích hắn? Đúng là loại người không biết trời cao đất rộng. Hắn mà tra ra được, nhất định sẽ bẻ cổ móc họng hắn ta ra.
Mẹ nó
Lục Hiểu Dư sau khi tắm rửa xong, trên người chỉ khoác mỗi lớp khăn bông. Cô từ từ tiến về phía người đàn ông, lúc này hắn đã cởi sạch phần thân trên, chỉ chừa lại quần âu bên dưới.
“Tôi… tắm xong rồi…”
Tống Ngụy chỉ “Ừ” không đáp. Hắn mân mê ly rượu ngoại trên tay, hồi lâu mới chậm rãi cất giọng “Đã từng quan hệ chưa?”
“Chưa từng…”
“Uống đi.” Hắn đưa ly rượu cho người kia, trên mặt lộ ra nét hài lòng. Đúng là hắn không quan trọng chuyện trinh tiết, nhưng nếu đã bỏ ra 1 tỷ để mua người, hắn đương nhiên cũng muốn sở hữu lớp màng mỏng manh này.
Lục Hiểu Dư nhận lấy ly rượu đắng, chần chừ hồi lâu vẫn không dám đưa lên miệng uống. Cô chưa từng uống rượu, chưa kể bản thân còn có ấn tượng không mấy tốt đẹp với loại nước này.
Cô nâng mắt lên nhìn người đàn ông, gượng gạo hỏi “Tôi… tôi không uống, được không?”
“Không uống cũng được. Có điều đau đớn cô tự chịụ”
Cô mừng rỡ gật đầu “Được, tôi chịu được ”