Chương 3
Tống Ngụy không dông dài thêm nữa, trực tiếp kéo người kia xuống giường. Hắn nôn nóng trấn lột tấm khăn bông, đem nó vứt vào góc xó. Người đàn ông tàn bạo mút lấy đôi gò bồng, tay lớn khẽ khàng chuyển hướng xuống nơi tư mật, nhè nhẹ mơn trớn nơi cửa động bên ngoài. Một mùi thơm nhàn nhạt len lỏi vào cánh mũi, thứ mùi hương này gần như kích thích toàn bộ tế bào bên trong hắn, khiến cho đáy mắt hắn vấn đầy màu dục vọng.
Bị người kia càn quấy, toàn thân Lục Hiểu Dư như có lửa chạy quanh. Bầu ngực bị người đàn ông liếm mút không ngừng, cảm giác râm ran ngứa ngáy này khiến cho cô khó chịu không thôi. Mãi đến khi bên dưới cảm nhận được có gì đó khác thường, mới gấp rút nhìn hắn
“Đợi, đợi tôi một… Ức ”
Lục Hiểu Dư ưỡn ngực, toàn thân căng cứng đau buốt. Ở bên trong cơ thể, cô có thể cảm nhận rõ ràng được thứ vật to lớn sừng sững của người kia. Nó căng trướng khiến cô không dám động đậy, loại đau đớn như muốn xé toạc thân thể cô làm hai. Cô thật sự… không chịu đựng nổi.
Tống Ngụy đâm sâu vào bên trong người phụ nữ, tức khắc mặt mày sa sầm đến khó coi. Đúng là hắn chưa từng động chạm vào phụ nữ, nhưng cảm giác chiếm đoạt này hắn không hề cảm nhận được.
“Cô… không phải lần đầu?”
“Lần… là lần đầu của tôi…” Lục Hiểu Dư khó nhọc nhìn hắn “Ngài… không tin tôi sao?”
Bạc môi người đàn ông thoáng cong lên, lạnh nhạt ấn lên bụng người kia “Tin hay không, quan trọng lắm hửm?”
“A… Đừng… đừng ấn…”
“Tôi không quan trọng cô còn hay mất. Nhưng tôi không thích cách cô dối gạt chủ tử của mình.” Lực tay hắn ấn càng lúc càng mạnh, bên dưới bắt đầu chuyển động. Từng cái thúc vào, cũng đều mang theo một lực đạo mạnh mẽ. Tống Ngụy nhìn ảm đạm hỏi người kia “Là người ở đó dạy cô ăn nói thế này?”
“Không có…” Lục Hiểu Dư bị hắn ấn mạnh lên bụng, càng cảm nhận rõ rệt thứ vật đang cắm sâu bên trong mình. Cô cận lực hô hấp, song lại gắng gượng giải thích “Tôi không nói dối… Lần đầu… là lần đầu của tôi…”
Sắc mặt hắn lúc này càng lúc càng thêm phần khó coi. Lần đầu cái mẹ gì, máu tươi còn không chảy, ở đó mà lần đầu cái rắm? “Trông tôi giống người muốn nghe cô giải thích?”
============================================================
“Trông tôi giống người muốn nghe cô giải thích?”
Lục Hiểu Dư không nói, môi mỏng chỉ yếu ớt cong lên cười. Phải rồi, làm gì có ai muốn nghe cô giải thích. Bọn họ vốn dĩ, chỉ xem cô như rác như rưởi.
“Ức ” Hai mắt cô mở to hết cỡ, gấp gãy kêu lên trong ngỡ ngàng. Đau quá, hắn cứ thô bạo như vậy… cô thật sự không thể chống cự được.
Dưới sự cuồng loạn của người đàn ông, cô không khác gì một con cúp bế bị hỏng, mặc cho hắn vào ra liên tục.
Bàn tay Tống Ngụy giữ chặt lấy thắt eo cô, thô bạo luân phiên chuyển động. Bên trong cô gái này quả thật rất có sức hấp dẫn, khiến hắn mê muội rơi vào vòng mê luyến, tuyệt nhiên không thể nào dứt ra được.
Thuốc kích dục trong người ngày càng bộc phát dữ dội, hắn ngoài việc phóng thích sự cuồng dã của mình ra, cũng không biết phải làm thêm thứ gì. Hắn mặc kệ tiếng khóc lóc của người dưới thân, vẫn ngang nhiên chuyển động không ngừng. Tống Ngụy hắn bỏ tiền ra mua cô để giải tỏa dục vọng, không phải mua cô về để nâng niu như trứng như hoa.