Chương 3
reo cổ vũ từ tầng dưới vọng lên.
Một lát sau, tầng một lại sáng bừng, tất cả đuốc lửa quanh hàng rào sắt đều được thắp lên.
"Tuyệt " "Mau ra đi " ….
Giữa những tiếng hô hào của đám đông, một chiếc lồng sắt nhốt mãnh hổ được kéo vào.
Tiếp đó, một thiếu niên mình trần bị đưa vào.
Người đàn ông trung niên đứng ngoài hàng rào sắt thông báo với mọi người “Màn đấu đầu tiên hôm nay là giữa dũng sĩ và mãnh thú.
Sau một nén nhang để quý vị đặt cược, trận đấu sẽ bắt đầụ” Lục Vân Tích càng cảm thấy sự việc kỳ quái, nàng kéo tay áo Triệu Ngọc Nhi “Quận chúa, rốt cuộc là xem thứ gì vậy?” “Vân Tích cược bên nào thắng?” Rõ ràng Triệu Ngọc Nhi không phải lần đầu tới đây.
Nàng ta thành thạo gọi người hầu đang đợi ngoài cửa, lấy một túi bạc ném cho hắn “Cược đi, nếu thua ta sẽ đền cho tỷ.” Lục Vân Tích lắc đầụ Triệu Ngọc Nhi cũng không ép, nàng ta nhìn con mãnh hổ rồi lại nhìn thiếu niên kia, chép miệng nhận xét “Thế kia mà cũng gọi là dũng sĩ sao?
Ta thấy con mãnh thú kia có vẻ lợi hại hơn.” Chờ Triệu Ngọc Nhi chọn xong, người hầu lấy một xấp giấy từ trong túi ra, đưa cho nàng vài tờ màu vàng rồi lui ra.
“Nếu tối nay thắng, ta sẽ mời mọi người đến Lâm Giang Lâu thưởng thức món phật nhảy tường.” Nàng ta vỗ mạnh tờ giấy xuống bàn.
Sau một nén nhang.
Lục Vân Tích nhìn xuống võ đài, không khỏi thở dài.
Cửa lồng vốn chỉ khép hờ.
Người hầu ném vào trong vài miếng thịt tươi.
Con mãnh hổ đang nằm im lìm, ngửi thấy mùi máu tanh lập tức lao vút ra khỏi lồng Vài mẩu thịt tươi đó chỉ đủ để khơi gợi vị giác.
Con hổ, bị kích thích, lè lưỡi liếm mép, tiếp tục tìm kiếm nguồn thức ăn.
Nó chậm rãi di chuyển dọc theo hàng rào sắt, mũi khịt khịt dò xét xung quanh.
Lục Vân Tích lo lắng siết chặt vạt áo.
Chàng thiếu niên với nửa thân trên để trần, làn da màu đồng loang lổ những vết sẹo, trông tuy rắn rỏi nhưng tay không tấc sắt, khó lòng là đối thủ của con mãnh hổ.
Không thể ngờ rằng ngày nay, tính mạng con người lại bị đem ra làm trò tiêu khiển Con hổ đã phát hiện ra sự hiện diện của chàng trai.
Không một chút chần chừ, nó lao tới vồ mồi, một hành động bản năng, đơn giản và trực tiếp của loài dã thú.
Chàng thiếu niên nhanh nhẹn lùi lại hai bước, di chuyển quanh con hổ để tránh né.
Nhưng trốn tránh không phải là giải pháp.
Y nghiêng người chui vào bên trong chiếc lồng hổ.
Vuốt hổ đập mạnh vào lồng vài cái, khiến chiếc lồng văng đến sát hàng rào sắt.
Tay thiếu niên nắm chặt lấy thanh gỗ của lồng, may mắn không bị hất văng ra ngoài.
Tảng đá trong lòng Lục Vân Tích tạm thời được đặt xuống, nhưng cách lẩn tránh này lại không làm đám đông khán giả hài lòng.
“Ra ngoài Lôi hắn ra cho ta ” Một tiếng hét vang lên, ngay lập tức nhận được sự hưởng ứng của nhiều người.
Dường như đã lường trước tình huống này, người đàn ông trung niên vỗ tay.
Ngay sau đó, một người hầu cầm cây đuốc đang cháy ném vào chiếc lồng gỗ.
Hóa ra chiếc lồng gỗ đã được tẩm dầu từ trước, vừa bén lửa liền bùng cháy dữ dội.
Chàng thiếu niên bị dồn vào thế cùng, tiến thoái lưỡng nan.
"Ra ngoài Mau ra Ra " Tiếng gào thét bên ngoài còn cuồng nhiệt hơn cả ngọn lửa đang thiêu đốt chiếc lồng.
Nguyên Tử Triều đạp mạnh vào lồng