⬅ Trước Tiếp ➡

nhất người con trai nối dõi đó thôi.” Dù mẹ nàng không nói hết ý, Lục Vân Tích đã nghe những lời tương tự cả trăm bận nên cũng thấu hiểu ẩn ý của bà.
Tuy nhiên, nàng nghĩ, biết bao quan lại trong triều đều mong muốn kết thông gia với Thuy Vương, bản thân nàng chỉ nhờ quận chúa mới có thêm vài dịp gặp gỡ thế tử, làm sao có thể dễ dàng lọt vào mắt xanh của người ta.
“Cha con chẳng mấy bận tâm, chúng ta chỉ có thể tự lực cánh sinh thôi.” Lục phu nhân lại nhẹ giọng than thở.
Không muốn tiếp tục nghe mẹ cằn nhằn, Lục Vân Tích lên tiếng “Con e quận chúa đang đợi sốt ruột rồi.” Vừa dứt lời, nàng vội vã bước nhanh ra cổng chính, dáng vẻ như đang cố thoát khỏi điều gì.
Cỗ xe ngựa của phủ Thuy Vương được trang hoàng cực kỳ xa xỉ, do hai con ngựa quý màu nâu sẫm kéo.
Khoang xe rộng đến mức bốn, năm người ngồi vẫn thoải mái.
Lục Vân Tích vừa bước lên xe đã thấy anh em họ Triệu đang ngồi thưởng trà.
Nàng lịch sự cúi chào Triệu Tĩnh An rồi yên vị cạnh Triệu Ngọc Nhi.
Triệu Ngọc Nhi liếc nhìn anh trai một cái rồi mỉm cười đưa chiếc lò sưởi tay cho Lục Vân Tích “Tỷ có thấy lạnh không?
Áo choàng này của tỷ trông có vẻ không đủ ấm.
Hay để sang năm, anh trai ta đi săn cáo lửa về làm cho tỷ một chiếc áo mới nhé.” “Không cần đâu, ta không lạnh.” Lục Vân Tích từng nghe việc lột da thú rất tàn nhẫn, lòng không nỡ nên nói thêm “Hồ ly mà mất bộ lông sẽ chết mất, người chịu chút lạnh cũng chẳng sao.” Triệu Ngọc Nhi nghe vậy cũng không mấy để tâm “Chỉ là loài vật thôi mà, không đáng để Vân Tích phải bận lòng.” Lục Vân Tích khẽ thở dài trong lòng, không nói thêm gì nữa.
Nàng có chút hối hận.
Giá như hôm yến tiệc đó, nàng không ra tay giải vây cho Triệu Ngọc Nhi, thì giờ đây đã không bị cô ta thỉnh thoảng lại rủ đi chơi.
Mẹ nàng vì nể nang gia thế phủ Thuy Vương và vị thế của tiểu quận chúa nên không cho phép nàng từ chối, khiến chỉ mình nàng thấy khó xử.
Xe ngựa chạy một quãng khá xa mới dừng lại.
Triệu Tĩnh An không chờ người hầu mang thang xuống mà đã tự mình xuống xe trước.
Y đỡ em gái xuống rồi đưa tay ra phía Lục Vân Tích.
Họ là anh em ruột nên cử chỉ thân mật cũng là lẽ thường.
Nàng nào dám để thế tử phải đỡ mình, bèn cúi người vịn vào thành xe rồi nhảy xuống.
Nhưng xe ngựa này hơi cao, khiến Lục Vân Tích loạng choạng.
Triệu Tĩnh An khẽ đỡ lấy vai nàng, nhỏ giọng nhắc “Cẩn thận.” “Đa tạ thế tử.” Sau khi đứng vững, nàng lặng lẽ lùi lại một bước.
Nhận thấy sự né tránh của Lục Vân Tích, Triệu Tĩnh An chỉ cười nhẹ, không tỏ vẻ gì.
Ngoài cửa đã có tỳ nữ chờ sẵn, dẫn ba người lên một gian phòng trên tầng hai.
Gọi là đi nghe hát xướng nhưng lại không thấy có sân khấụ Tầng một là một khoảng không gian hình tròn, bao quanh bởi hàng rào sắt.
Phía đối diện, vài người đàn ông thấy họ liền vẫy tay chào Triệu Tĩnh An từ xa.
“Ồ, kia chẳng phải tiểu hầu gia sao?
Không ngờ y cũng đến đây góp vui.” Triệu Ngọc Nhi cười nói với anh trai.
Lục Vân Tích mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không ổn, muốn hỏi Triệu Ngọc Nhi rốt cuộc hôm nay có tiết mục gì, nhưng không tìm được cơ hội chen ngang.
Đèn đuốc xung quanh đột ngột tắt phụt, tiếng hò


⬅ Trước Tiếp ➡