⬅ Trước Tiếp ➡

là tên của ngươi.
Người đâu, lôi Ký Nô xuống mặc quần áo cho hắn.” Tảng đá trong lòng Lục Vân Tích thầm được đặt xuống.
Kẻ khôn ngoan nên biết giả khờ.
Hôm nay, nàng tặng hắn nhũ danh của Tống Võ Đế Lưu Dụ, mong rằng ngày sau hắn có thể sống một cuộc đời đúng nghĩa.
Dục vọng trong người Nguyên Tử Triều căng trướng đến cực điểm, như muốn xé nát y.
Sau khi rời khỏi phòng quận chúa, y bị nhốt trong một nhà kho chứa củi suốt đêm.
Đầu óc hỗn loạn, chỉ có dung nhan xinh đẹp kia là khắc sâu trong tâm trí y.
Lục Vân Tích, Lục Vân Tích… Hóa ra tên nàng là Lục Vân Tích.
Chính cái tên này đã giúp y vượt qua đêm dài hết lần này đến lần khác.
“Ký Nô, quận chúa ban thưởng cho ngươi.” Một tỳ nữ ném vào một bộ quần áo vải thô.
Y ngây người trong giây lát rồi hoàn hồn, à, đây là tên mới của y.
Sau khi y mặc y phục chỉnh tề, Triệu Ngọc Nhi với tâm trạng rất tốt bước vào.
Thấy gương mặt đó, trên mặt Nguyên Tử Triều hiện lên vẻ chán ghét không thể che giấụ Y không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm vào nàng ta, hận không thể dùng ánh mắt khoét một lỗ trên người ả.
“Mùi nồng quá.” Triệu Ngọc Nhi khịt mũi, lấy tay bịt mũi phẩy phẩy.
Đêm qua y đã trải qua như thế nào, ả không cần đoán cũng biết.
Ả mở miệng chế giễu “Chẳng phải Ký Nô của chúng ta giữ mình trong sạch lắm sao?
Tự giải quyết mà không thấy dơ bẩn à?” Nguyên Tử Triều không đáp lời, chỉ nhìn nàng ta bằng ánh mắt hung tợn như một con thú nhỏ đầy căm phẫn.
Sau khi từ chối yêu cầu của Triệu Ngọc Nhi, Nguyên Tử Triều liền bị bỏ đói trong nhà kho.
Dù y có thể tay không hạ gục mãnh hổ, nhưng đói khát hai ngày hai đêm cũng khiến cả người y rã rời, mất hết tinh thần.
Huống chi đêm qua y đã xuất tinh ba lần, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.
“Chậc chậc, đúng là có khí phách.” Triệu Ngọc Nhi ngồi xổm xuống, nâng cằm y lên như đang muốn thỏa hiệp “Vậy đi, ta cho ngươi hai lựa chọn.
Một là làm nam sủng hầu hạ ta cho đến khi bản quận chúa chán ghét thì có lẽ sẽ thả ngươi đi.
Hai là làm nô lệ hạng bét trong phủ Thụy Vương, cả đời không thoát khỏi kiếp nô dịch.” Im lặng hồi lâu, Nguyên Tử Triều ngẩng đầu lên, đôi đồng tử màu nâu trở nên kiên định, y gằn từng chữ “Ta tuyệt đối không làm món đồ chơi.” “Bốp bốp.” Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên.
Triệu Ngọc Nhi vô cùng tức giận, nhưng nhớ đến lời anh trai dặn nên cố gắng kìm nén, cười một cách độc địa “Được, đúng là xương cốt cứng cỏi.
Người đâu, xăm mặt hắn cho ta ” Muốn thuần phục tên tiểu nô lệ này, chỉ dựa vào vũ lực là không đủ.
Hắn như một con ngựa hoang khó thuần hóa.
Khát vọng chinh phục của Triệu Ngọc Nhi trào dâng, nàng thề phải bắt bằng được tên tiểu nô lệ này quỳ gối van xin trước mặt mình.
Nhưng khi nhìn gương mặt tuấn tú của y, cuối cùng Triệu Ngọc Nhi cũng không nỡ ra tay, khẽ thở dài “Một khuôn mặt đẹp như vậy mà bị xăm lên thì thật đáng tiếc.
Bản công chúa khai ân cho ngươi vậy, xăm trên cổ đi.” Khắp vùng cổ đều là mạch máu, chỉ cần một chút sơ sẩy là máu có thể bắn tung tóe tại chỗ, tựa như con hổ bị y đâm chết ngày nào.
Lưỡi dao lạnh lẽo, sắc bén xẹt qua, khắc sâu hai chữ


⬅ Trước Tiếp ➡