⬅ Trước Tiếp ➡

Ký Nô.
Khi mực được bôi lên, có cảm giác hơi rát, nhưng đây là vết thương nhẹ nhất mà y từng phải chịụ Y đã lăn lộn trong núi đao biển lửa được năm năm, hay sáu năm gì đó?
Nguyên Tử Triều không còn nhớ rõ nữa.
Y chỉ biết, nếu muốn sống sót thì phải không ngừng tiêu diệt những thứ cản đường mình.
Y vốn là một tên nô lệ bị mua đi bán lại, từng giết lợn rừng, hổ dữ, đối thủ, thậm chí cả bằng hữụ Y cũng chẳng phải người vô tội gì, việc bị xăm dấu ấn nô lệ cũng không làm trái tim chai sạn của y xao động.
Ngược lại, đây còn là một loại giải thoát.
Nếu có thể khiến Triệu Ngọc Nhi ngừng quấy rầy y, thì xăm ở đâu cũng không thành vấn đề.
Dù hắn không thích, thì vẫn là nô lệ của mình.
Nghĩ vậy, Triệu Ngọc Nhi hài lòng cười “Đi ăn chút gì đi.
Ngày mai bắt đầu theo ta, ta đi đâu thì ngươi theo đó.” Lục Bá Giai sau buổi chầu vội vã trở về nhà, lạnh lùng chất vấn Lục phu nhân “Bà đã đưa Vân Tích đến dự tiệc sinh nhật của Thụy vương phi sao?” Hiếm khi thấy chồng mình gấp gáp như vậy, Lục phu nhân cũng căng thẳng đáp “Đúng vậy.
Trên thiệp mời có ghi rõ muốn mang theo con bé.
Có chuyện gì sao, lão gia?” “Ngày hôm đó có xảy ra chuyện gì bất thường không?” Lục Bá Giai tiếp tục dò hỏi “Có để con bé ở riêng với thế tử hay Thụy vương không?” Lục phu nhân nghiêm túc nhớ lại, rồi lập tức lắc đầu khẳng định “Tuyệt đối không có.
Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?” Lục Bá Giai tỏ vẻ đau đầu, bất đắc dĩ lắc đầu “Kỳ lạ thật.
Tại sao Thụy vương lại chọn Vân Tích làm bạn học của tiểu quận chúa chứ?
Ngày mai con bé sẽ bắt đầu theo tiểu quận chúa đến Thái Học.” “Đây không phải là chuyện tốt sao?” Lục phu nhân tưởng đã xảy ra chuyện gì to tát, liền thở phào nhẹ nhõm.
“Con gái chúng ta đã đến tuổi cập kê, nếu kết bạn với tiểu quận chúa thì chẳng phải sẽ có cơ hội tiếp cận thế tử sao?” “Đồ đàn bà ngu ngốc này ” Lục Bá Giai vừa tức giận vừa bất lực, đóng sầm cửa lại “Thời thế bây giờ ra sao?
Có quan hệ với nhà Thụy vương là chuyện tốt ư?
Bà ra ngoài mà xem còn bao nhiêu châu quận được yên bình ” Lục phu nhân không hề quan tâm “Thời thế ra sao cũng không bằng có mối quan hệ với hoàng tộc.
Ông nhìn lại mình xem, ngày nào cũng hết buộc tội người này đến người kia, ai mà dám gả con gái cho ông ” Lục Bá Giai thấy không thể nào nói chuyện thông suốt với vợ.
Thụy vương đã đích thân nói với ông, dù không muốn cũng chẳng có lý do gì để từ chối.
Ông khẽ thở dài “Thiên hạ này sắp loạn rồi.
Ta chỉ mong Vân Tích có thể sống một cuộc đời bình an, vui vẻ.” Cơn giông bão sắp ập đến, sức một mình ông yếu ớt khó lòng chống chọi lại được.
Kể từ khi đến học đường, Triệu Ngọc Nhi cũng bớt gây chuyện hơn.
Lục Vân Tích làm tròn bổn phận của một thư đồng, ngày ngày trông coi Triệu Ngọc Nhi làm bài tập.
Vợ chồng Thụy Vương rất hài lòng, cũng xem trọng nàng hơn vài phần.
Vương phi nói với Triệu Tĩnh An “Nhìn con bé có vẻ là tiểu thư hiểu biết lễ nghĩa.
Nếu con thực sự thích thì sau đại hôn có thể thu nhận về làm trắc thất.” Triệu Tĩnh An vô cùng vui mừng.
Nếu phụ mẫu đã lên tiếng thì hắn cũng


⬅ Trước Tiếp ➡