Phát Điên Vì Em
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

thìa, tự nhiên như chẳng có gì.
“Vợ tự làm à?” “Mẹ làm.” Lộ Ngôn Quân là vậy, những lúc bình thường trông chẳng khác gì người bình thường, khác hẳn với trước đây.
Trong thoáng chốc, Ninh Tri Đường như trở lại những ngày xưa, lúc đó hắn cười đùa không e dè, mang dáng vẻ của một thiếu niên, lúc nào cũng thích bám dính lấy cô, chuyện gì cũng chiều chuộng cô.
“Ăn thêm đi.” Cô chỉ mới ăn vài miếng rồi không ăn nữa, hộp cơm còn lại gần như nguyên vẹn.
Lộ Ngôn Quân đành cầm lấy, từng thìa từng thìa bón cho cô, cái miệng nhỏ xíu lúc ăn cơm thì không chịu mở lớn, nhưng khi ngậm thứ khác thì lại có thể ngậm đến nửa.
Anh dùng ngón tay lau vết dầu trên khóe miệng cô, cô ăn chậm, anh bón cũng chẳng phiền.
Sau khi ăn xong, có lẽ vì tối qua không ngủ ngon, Ninh Tri Đường cảm thấy rất buồn ngủ.
Lúc tỉnh dậy, cô đang nằm trên đùi Lộ Ngôn Quân, những đám mây trên bầu trời báo hiệu thời gian buổi chiều đã trôi qua hơn một nửa.
Áo khoác đắp lên người, đầu gối lên chân, dù không rõ mình ngủ thế nào trên đùi anh nhưng lại cảm thấy như đã đoán trước được.
“Ngủ ngon không?” Lộ Ngôn Quân đặt tay lên đầu cô, mu bàn tay chạm nhẹ lên gương mặt mịn màng.
Ninh Tri Đường ngồi dậy, nhìn thời gian trên điện thoại.
Lộ Ngôn Quân luôn chăm chú nhìn từng hành động của cô, lúc cô bấm điện thoại, hẳn là trả lời tin nhắn.
Anh thoáng liếc qua, người nhắn là mẹ cô, rồi tiếp tục nói “Tối nay cùng anh đi một nơi.” Ninh Tri Đường cảm thấy mệt mỏi, tối nay chỉ muốn nghỉ ngơi, hơn nữa dạo này sức khỏe và tinh thần không tốt, đêm nào cũng gặp ác mộng, ban ngày lại càng không có sức.
Dù cô không nói gì nhưng Lộ Ngôn Quân vẫn nhìn ra sự từ chối trong lòng cô, anh vòng tay qua vai cô.
“Sẽ không lâu đâu, không biết em còn nhớ Lâm Tiêu Cảnh không, hôm nay sinh nhật cậu ta.” Ninh Tri Đường biết, cho dù cô nói không muốn đi, nhưng nếu Lộ Ngôn Quân đã quyết định thì cho dù cô không muốn, hắn cũng sẽ kéo cô đi.
Lộ Ngôn Quân cúi đầu, áp trán vào trán cô, dùng lòng bàn tay nâng mặt cô, cúi xuống muốn hôn.
Hắn hơi hé miệng, thè lưỡi ra, rõ ràng không phải chỉ là một nụ hôn nhẹ.
Ninh Tri Đường theo phản xạ nghiêng đầu, khiến nụ hôn của hắn lơ lửng giữa không trung.
Lộ Ngôn Quân bật cười, đặt cô xuống, ép khuôn mặt cô lại, dùng tay cạy miệng cô, lần này là nụ hôn mạnh bạo.
Giống như muốn nuốt cô vào trong bụng, khiến cô vô cùng khó chịụ Sau khi lên xe, Ninh Tri Đường tự giác thắt dây an toàn, Lộ Ngôn Quân đeo tai nghe nói chuyện điện thoại với ai đó.
Thấy cô đã thắt xong, hắn khẽ xoa đầu cô, thân mình nghiêng về phía cô lại ngồi lại, nắm tay lái khởi động xe.
Vì là sinh nhật, Ninh Tri Đường chọn một món quà đơn giản.
Khi họ đến nơi, mọi người gần như đã đến đông đủ, trong phòng có cả sinh viên trong trường lẫn sinh viên trường khác, nhưng đa phần không mặc đồng phục.
Cả nam lẫn nữ đều khoảng chục người, từ cách ăn mặc có thể nhận ra đều là con nhà giàụ Vì dừng lại mua đồ, Lộ Ngôn Quân đến muộn bị mọi người trêu “Anh Lộ, chỉ thiếu mỗi anh, đến muộn thì tự phạt ba chén nha.” Lộ Ngôn Quân dắt tay Ninh Tri Đường ngồi xuống, vẫn nắm tay cô đặt trên đùi mình, đối diện với lời trêu ghẹo của


⬅ Trước Tiếp ➡