Chương 12
cô lên, tách hai chân cô ra, nhìn nhuỵ hoa vốn non nớt giờ đã bị hắn làm cho vừa hồng vừa sưng, huyệt khẩu chưa khép lại được còn có tinh dịch chảy ra, ngay cả làn da phần đùi trong cũng toàn vết cắn.
“Sưng lên rồi, chắc mai đi đường cũng khó lắm.” Nhưng khoé miệng Lộ Ngôn Quân lại nhếch lên, đối với kết quả này thì cực kỳ vừa lòng, ngón tay ấn tinh dịch vào lại bên trong thân thể của cô.
Hắn còn cảm thấy không đủ, đối với mặt của cô mà loát một hồi lâu, cuối cùng bắn hết lên mặt cô, buộc người đang ngất xỉu phải ngẩng đầu lên, nuốt hết tinh dịch của hắn vào.
Mấy cô gái trong phòng VIP hôm đó đều là người của hội quán, nhìn thấy Thành Diệc Cẩn hôm nay lại đổi cô gái khác để ôm vào lòng, cùng cô ta thân mật ngay trong căn tin trường.
Ngoài Lộ Ngôn Quân, các anh em khác chơi với hắn đều thay bạn gái nhanh như thay áo, chơi xong là bỏ, cũng chẳng thấy tiếc.
Dù vậy nhờ ngoại hình điển trai, vẫn có rất nhiều cô gái đổ xô về phía họ.
Lần này là một nữ sinh trong trường, giữa hai người có thể nói là quan hệ “tình một đêm” nhiều hơn là yêu đương.
“Em gái Ninh.” Thành Diệc Cẩn biết cô, gặp cô ở trường vẫn sẽ chào hỏi “Anh Lộ tìm cô đấy, ở phòng nghỉ.” Dù cá tính anh ta có thô bạo, phong lưu đến đâu, ở trường anh ta vẫn là một đàn anh.
Ninh Tri Đường gật đầu với anh ta, coi như đáp lễ.
Sau sự việc lần trước, có vẻ tinh thần cô không ổn lắm, dính phải loại người như anh Lộ, Thành Diệc Cẩn cũng cảm thấy có chút đồng cảm.
“Ăn ít vậy, bảo sao gầy thế.” Như thể Lộ Ngôn Quân hành hạ cô đến mức không cho ăn cơm, chỉ cần một cơn gió thổi qua là ngã.
Thành Diệc Cẩn không khỏi nghĩ, cơ thể mảnh mai thế này liệu có chịu nổi những cơn thịnh nộ của Lộ Ngôn Quân trên giường không, dù sao “kích cỡ” của hắn ai cũng đã biết, không chừng mỗi lần như vậy xong lại phải nghỉ mấy ngày.
Thành Diệc Cẩn dường như quan tâm đến Ninh Tri Đường, khiến cô gái trong lòng anh ta có chút ghen, liếc mắt nhìn Ninh Tri Đường vài lần.
Cô gái đó quả thật xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to, mặt mộc không trang điểm nhưng vẫn sáng ngời, thu hút.
Đặc biệt là mái tóc dài, mượt mà và thẳng tắp.
Nhìn cô chẳng nói lời nào, cứ thế bước đi, cô gái kia nhíu mày không hài lòng, dù sao trong trường cũng không có ai dám đối xử với Thành Diệc Cẩn như thế “Anh thích cô ta sao?” “Sao có thể chứ.” Thành Diệc Cẩn gần như phản xạ ngay.
Đâu phải muốn chết mà lại đi thích Ninh Tri Đường, mặc dù gương mặt cô quả là tuyệt phẩm, nhưng cũng chỉ như ánh trăng lấp lánh trên mặt nước mà thôi.
“Sao lại một mình ở đây?” Trên sân thượng không chỉ có gió lớn, vì nằm ở tầng cao nhất nên nhiệt độ cũng thấp hơn trong phòng, Lộ Ngôn Quân vốn định lên đây hút điếu thuốc, nhưng lại phát hiện Ninh Tri Đường ngồi ăn cơm trên ghế.
Anh cất điếu thuốc vào hộp, ngồi xuống bên cạnh cô.
“Muốn ăn một mình thôi.” Thỉnh thoảng Ninh Tri Đường tự mình mang cơm theo, nhưng gần đây cô ăn không ngon, thức ăn cũng chỉ mới ăn một ít.
Lộ Ngôn Quân cầm hộp sữa cô đã mở uống hai ngụm, sau đó đòi ăn phần cơm của cô.
Ninh Tri Đường múc cho anh một thìa đầy thịt, cả hai dùng chung một chiếc