Phát Điên Vì Em
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

kia chắc cũng bẹp xuống.
Lộ Ngôn Quân kéo làn váy của Ninh Tri Đường xuống một chút, lại dịu dàng hôn hôn lỗ tai cô.
Lâm Tiêu Cảnh nhớ mãi một câu mà Lộ Ngôn Quân từng nói sợ hãi tồn tại lâu dài hơn tình yêụ Hắn đã ép Ninh Tri Đường đến mức này, đúng là một người bạn trai đủ tàn nhẫn, đủ tuyệt tình.
Trạng thái tinh thần của cô không ổn chút nào, dù sao cũng chỉ là một nữ sinh bình thường, làm sao có thể trơ mắt nhìn cô gái khác bị hành hạ đến chết được?
Cô đã sợ tới mức chỉ có thể ôm chặt Lộ Ngôn Quân, ngoài việc lắc đầu cầu xin ra thì chỉ biết khóc thút thít.
Nhưng Lộ Ngôn Quân sẽ chiều theo ý cô, buông tha cho cô gái dám tát cô một cái sao?
Không đâu, hắn chính là Lộ Ngôn Quân, một người không cho phép ai động vào thứ gì của mình, càng khinh thường chia sẻ một thứ gì đó với người khác, một người không chiếm được thì sẽ huỷ diệt nó.
Ninh Tri Đường chạy đến toilet nôn thốc nôn tháo, thức ăn còn sót lại trong dạ dày đều nôn hết ra, cuối cùng chỉ có thể nôn khan.
Cho dù đã ra khỏi căn phòng kia, nhưng tiếng kêu thảm thiết vẫn luôn vang lên bên tai, mùi máu tươi dày đặc quanh quẩn xung quanh.
Nhắm mắt lại, mở mắt ra đều là cơ thể cô gái bị tàn phá nặng nề.
Rõ ràng là WC nữ, nhưng Lộ Ngôn Quân vẫn ung dung đứng sau cô, lưng dựa vào bồn rửa, ánh đèn hắt vào người hắn, khắc hoạ ra ngũ quan rõ nét, đường cong lưu loát, dáng vẻ đứng nhàn nhã tuỳ hứng giống như một bức tranh.
Hắn ngồi xổm xuống bên cạnh cô, lấy khăn giấy lau khô khoé miệng cho bạn gái, giọng điệu thong dong như chưa có chuyện gì xảy ra “Đỡ hơn chưa?” Ninh Tri Đường đẩy tay hắn ra, bàn tay đang cầm khăn giấy khẽ khựng lại, Lộ Ngôn Quân cũng chẳng giận, chỉ nói “Vợ giận dỗi gì thế?” “Báo thù cho vợ mà vợ còn không vui?” Mặt cô đến giờ vẫn xanh mét, khoé mắt vì khóc nhiều mà đỏ ửng, Lộ Ngôn Quân cảm thấy trong lòng không mấy thoải mái.
“Cô ấy chỉ tát em một cái, anh lại… anh lại…” “Ngôn Quân, chúng ta chia tay đi.” Ban đầu Ninh Tri Đường cho rằng anh là người dịu dàng văn nhã, rõ ràng lúc trước anh biểu hiện bản thân là một người ngoan ngoãn nhẹ nhàng, như thể chuyện gì cũng nghe theo cô.
Nhưng bây giờ xem ra, bản chất thật của Lộ Ngôn Quân chính là chuyên quyền độc đoán, ham muốn khống chế, độc chiếm cực mạnh, thậm chí tâm lý cũng bắt đầu vặn vẹo.
“Nói gì khó nghe vậy?” Lộ Ngôn Quân thuận tay đóng cửa WC lại, ép người trong lòng không còn đường lui, tay ấn ở sau gáy cô vẫn dịu dàng vuốt ve.
Chờ hai người trở lại phòng bao, đám người Lâm Tiêu Cảnh cũng xong việc, nhìn cô gái trong lòng Lộ Ngôn Quân run bần bật là đủ biết hắn đã làm gì với cô, thời gian hai người đi toilet lâu như vậy, cũng không có khả năng chỉ nói chuyện bình thường.
Tất chân của Ninh Tri Đường bị kéo xuống, chân cô nằm trong tay Lộ Ngôn Quân vừa thon dài trắng trẻo còn thẳng tắp, làn da non nớt như véo được ra nước, bên trên còn lưu lại vết đỏ cùng dấu cắn.
Lộ Ngôn Quân xách balo của Ninh Tri Đường lên, không chào hỏi ai mà cứ thế đi ra khỏi phòng, mà mấy người bên trong cũng quen với thái độ này của hắn.
Sau khi để cô ngồi vào trong xe, Lộ Ngôn Quân vén váy


⬅ Trước Tiếp ➡